Chương 46: “Hôn em một cái.”

Bên kia điện thoại, Mạnh Tuy lập tức im bặt.

Một lúc sau, anh ấy mới tìm lại được giọng nói:

"Từ bao giờ vậy?"

Chuyện lớn thế này mà Chu Đình Tắc không báo cho mình ngay lập tức, đúng là quá đáng.

"Hôm qua." câu trả lời thản nhiên như đang nói về thời tiết.

Mạnh Tuy cạn lời, cuối cùng chỉ còn biết bật ra:

"Tsb… chúc mừng nhé."

"Thanks." giọng đối phương mang theo ý cười, dù qua điện thoại vẫn nghe rõ sự đắc ý.

Mạnh Tuy im vài giây, rồi hỏi tiếp:

"Khi nào định dẫn Eva ra mắt mọi người? Cho mấy thằng kia hết hy vọng."

Chu Đình Tắc khẽ cười:

"Phải hỏi cô ấy đã, chưa chắc cô ấy muốn."

"Ừ, hỏi đi. Cô ấy đồng ý thì chuyện còn lại để tôi lo."

"Được. Còn gì nữa không?"

"… Ý gì?" Mạnh Tuy nghệt mặt.

"Không thì tôi cúp máy, còn phải nấu cơm." giọng anh dứt khoát.

Mạnh Tuy nghẹn họng. Anh ấy muốn mỉa vài câu, nhưng nghĩ lại, đối phương đang trong giai đoạn "mới yêu", chẳng thèm để tâm.

Thôi, khỏi tự chuốc lấy bẽ bàng:

"Được, cúp đi."

Cúp máy xong, Chu Đình Tắc đẩy điện thoại sang một bên, nghiêm túc bắt tay vào chuẩn bị bữa trưa.

Phía thư phòng, Chương Uẩn Nghi vừa mới ngồi xuống ghế, vẫn còn hơi khó tập trung.

Cửa phòng khép hờ, ngoài kia mơ hồ truyền đến tiếng động.

Một lát sau, bên ngoài mới yên tĩnh trở lại.

Cô lúc ấy mới thu lại tinh thần, cố ép mình dồn tâm trí vào công việc. Dần dần, mới thực sự nhập vào guồng làm việc.

Bận rộn rồi thì chẳng mấy để ý thời gian trôi.

Cho đến khi có tiếng gõ cửa, cô ngẩng đầu, chạm ngay ánh mắt người vừa đẩy cửa bước vào.

"Giám đốc Chương, công việc đến đâu rồi?" Chu Đình Tắc đứng ở cửa hỏi, giọng anh nhuốm chút ý cười nhàn nhạt.

"Em còn chưa xong, ăn cơm à anh?"

Anh gật đầu: "Ăn trước nhé?"

"Được ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!