Vào tới chợ, chương Uẩn Nghi vẫn chưa thật sự hoàn hồn sau nụ hôn vừa rồi, thoáng như chạm nhẹ, rồi lại xa, tựa hồ chưa từng xảy ra.
Thế mà khi khẽ l**m môi, cô vẫn cảm thấy nóng rát, như còn vương chút nhiệt ấm mơ hồ mà Chu Đình Tắc để lại.
"Trưa nay muốn ăn gì?" anh quay sang hỏi, đôi mắt ẩn giấu ý cười.
Cô giật mình ngẩng lên "… Gì cũng được."
Trước mặt là sạp rau tươi. Anh vừa lựa vừa hỏi:
"Trứng xào cà chua ăn không?"
"Ăn."
"Đậu tứ quý xào khô?"
"Ăn."
"Măng xuân kho dầu?"
"Ăn."
… Anh hỏi gì, cô cũng chỉ cười đáp "ăn", khiến anh bất lực, đành tự tay chọn những món cô thích nhất.
Rời khu rau củ, hai người ghé qua quầy thịt, rồi lái xe về.
Tới bãi đỗ, Chu Đình Tắc liếc sang chỗ xe của cô: "Xe nhà bên cạnh chạy rồi à?"
Hôm qua lúc anh đi, nó còn ở đó, lại đỗ sát rạt phía cô. Với tay lái khác, chưa chắc mở nổi cửa để chui ra.
"Còn ngày thường thì về sớm hơn em?"
Cô thở dài: "Em đi sớm, về muộn. Công việc hay có chuyện phát sinh, mà em cũng muốn làm thêm, học thêm… nên không mấy khi vội về. Ở nhà thì chỉ có một mình, ở công ty ít ra còn có đồng nghiệp."
Anh gật đầu, trầm giọng: "Vậy trước giờ, khi em đỗ trước, hàng xóm kia đỗ xe đàng hoàng chứ?"
"Có… nhưng hiếm lắm."
Anh hiểu, nghiêng đầu nhìn cô: "Muốn giải quyết dứt điểm không?"
Cô muốn chứ, nhưng chẳng biết làm sao. Báo quản lý không ăn thua, báo cảnh sát thì chỉ hòa giải miệng, vài hôm sau đâu lại vào đấy. Mà cô cũng không rảnh để kêu hoài.
Anh trầm ngâm: "Để anh lo nhé?"
Cô hơi nhướng mày: "Anh có cách à?"
"Thử cách ngu trước."
"Là gì?"
"Để xe anh vào chỗ em."
Cô chớp mắt, hiểu ra. Hàng xóm thấy chiếc SUV to, gầm cao, giá trị không nhỏ, chắc không dám cậy thế nữa.
"Vậy em lái xe anh đi làm à?" cô thoáng lo, như thế chẳng khác nào công khai chuyện hai người cho cả công ty biết. Hiện tại, cô vẫn muốn tách bạch công việc và đời sống riêng.
Anh bật cười: "Ngoài cách đó… còn một phương án khác."
"Là gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!