Chương 44: “Bạn gái tôi muốn sắp xếp tôi thế nào đây…?”

Tiếc rằng kinh nghiệm còn non nớt, hơi thở lại chẳng biết điều chỉnh.

Chẳng bao lâu, cô đã thở hổn hển, khẽ đẩy lồng ngực trước mặt. Chu Đình Tắc như chợt bừng tỉnh, khàn giọng ừ một tiếng, môi nghiêng sang bên, vẫn chưa nỡ dứt mà khẽ chạm thêm một cái lên môi cô rồi mới chịu buông ra.

Hai người lặng lẽ điều chỉnh hơi thở.

Một lúc sau, anh lại cúi đầu, mũi khẽ cọ vào mũi cô, môi rơi xuống vành tai, lưu luyến quấn quýt, tựa hồ chẳng muốn dừng.

Đến khi nhịp tim cả hai bình ổn hơn, cô mới thả lỏng cánh tay đang vòng qua cổ anh, cơ thể ngồi trên bàn ăn hơi ngả về sau, đôi mắt thẳng tắp nhìn anh không chớp.

Chu Đình Tắc bình thản tiếp nhận ánh nhìn ấy, ung dung đánh giá cô.

Chốc lát, anh đưa tay khẽ gạt đi vệt ẩm ướt trên môi cô, khàn giọng hỏi:

"Hửm?"

Dường như đang hỏi —

Em nhìn anh như thế là có ý gì?

Ánh mắt Chương Uẩn Nghi khẽ dao động, định rời đi, nhưng lại dừng, rồi chậm rãi nghiêng người về phía trước, quang minh chính đại:

"… Chẳng lẽ em không thể nhìn bạn trai mình sao?"

Chu Đình Tắc khựng lại, ngón tay nhẹ nâng cằm cô, cúi sát, giọng khẽ cười:

"Được chứ, em muốn nhìn thế nào cũng được."

Vài giây im lặng. Anh rủ mắt, hơi thở nóng hổi rơi xuống má cô, nóng đến bỏng người:

"Chỉ muốn nhìn thôi à?"

Giọng nói đầy ẩn ý, khéo léo như đang dụ dỗ cô sa vào "tội lỗi".

Bị đôi mắt hoa đào quá mức câu hồn ấy khóa chặt, trái tim vừa bình ổn đôi chút của Chương Uẩn Nghi lại xao động như cánh bướm đập cánh.

Cô hơi nghiêng mặt tránh đi, cố giữ vẻ bình tĩnh:

"… Tạm thời là thế đã."

Câu nói khiến anh bật cười, khóe môi cong nhẹ, dịu dàng đáp:

"Được."

Anh không miễn cưỡng.

Ánh mắt chạm nhau vài nhịp, chẳng hiểu sao môi lại một lần nữa tìm đến nhau.

Lần này, không ai vội vàng, nụ hôn quấn quýt, chậm rãi từ nông đến sâu, như con sóng từng đợt lan vào tim.

Sau nụ hôn ấy, Chu Đình Tắc bế cô xuống khỏi bàn, kiềm chế cảm xúc, rồi bước vào bếp rót một ly nước lạnh uống cạn.

Ít lâu sau, anh mang ra một ly nước ấm đặt vào tay cô.

Cô đón lấy, mày mắt cong cong:

"Cảm ơn nhé."

Anh thuận tay khẽ nắm ngón tay cô, giọng trầm khản:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!