Khoang xe bỗng rơi vào một khoảng im lặng kỳ lạ.
"…"
Im lặng vài giây, cô vừa hé môi: "Không—"
"Chưa hẳn," Chu Đình Tắc cắt lời trước khi cô kịp nói hết, đáp thẳng vào câu hỏi của Hồ Du Du.
"Chưa hẳn" và "không" — nghe thì giống, nhưng lại chẳng phải một nghĩa.
Chỉ là, Du Du mới ba tuổi, đâu phân biệt được. Con bé chỉ hiểu đơn giản là: bọn họ không phải người yêu của nhau.
Mắt bé sáng rỡ, lại buông ra một câu khiến cả xe chấn động:
"Vậy sau này, con lớn lên có thể lấy anh trai được không?"
Cô lại ngước lên nhìn Chu Đình Tắc, trong đầu bật ra hàng nghìn dấu chấm hỏi, trẻ ba tuổi giờ đã biết mấy chuyện này sao?
Hồi mình ba tuổi đang làm gì nhỉ? Chắc là… cởi chuồng tắm mưa.
Đúng là mình thua xa rồi.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, sao Chu Đình Tắc lại được trẻ con hâm mộ thế chứ?
Và câu này, mình có cần trả lời không?
À, không cần. Người Du Du muốn lấy là Chu Đình Tắc cơ mà, đây phải là câu hỏi của anh ấy mới đúng.
Nghĩ vậy, Chương Uẩn Nghi rút ánh mắt khỏi anh, dịu giọng bảo con bé:
"Câu này chị Uẩn Nghi không trả lời được đâu, con hỏi anh đi."
Khi nói, cô khẽ liếc sang Chu Đình Tắc, ánh mắt chứa đầy ẩn ý.
Chu Đình Tắc: "…"
Anh hơi nâng mắt, nhìn thẳng vào cô bé, rồi lên tiếng trước khi nó kịp nói gì:
"Không được."
Du Du tròn xoe mắt, ngơ ngác: "Tại sao?"
Trên tivi chẳng phải người ta vẫn lấy nhau được à?
"Vì anh… à không, chú lớn hơn con rất nhiều. Đến khi con trưởng thành thì chú đã già rồi."
Anh nghiêm túc giải thích, còn liệt kê thêm một loạt lý do "không thể".
Cuối cùng, Chu Đình Tắc ngừng một chút, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên Chương Uẩn Nghi đang im lặng, thong thả nói:
"Quan trọng hơn là… chú đã có người mình thích."
Nên dù có cùng tuổi cũng không thể.
Phần trước Du Du nghe nửa hiểu nửa không, mặt vẫn ngờ vực.
Nhưng câu cuối thì bé hiểu ngay.
Nó chớp mắt, định giơ tay hỏi "Người anh thích là ai thế?", thì chuông điện thoại bất ngờ vang lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!