*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hai người hẹn nhau mười một giờ gặp mặt, cùng ăn trưa, rồi ghé chợ đồ cổ tìm mua một chiếc bình hoa.
Sắp được ra ngoài cùng Chu Đình Tắc, Chương Uẩn Nghi đã trang điểm tươm tất hơn thường lệ. Cô biết mình vốn đã không tệ, dù không quá cầu kỳ cũng chẳng đến mức khó coi, nhưng ai mà chẳng muốn đẹp hơn một chút.
Mười giờ năm mươi, Chu Đình Tắc nhắn tin báo đã đến trước cổng, bảo cô cứ thong thả. Anh chỉ đơn giản muốn cho cô biết mình đã tới, không mang hàm ý gì khác.
Mà Chương Uẩn Nghi vốn cũng chẳng phải người hay trễ hẹn, lúc nhận tin nhắn, cô đang chuẩn bị thay giày.
Từ nhà xuống thang máy ra đến cổng mất chừng ấy thời gian.
Chu Đình Tắc: "Không phiền."
Chờ bao lâu cũng được, miễn là đợi Chương Uẩn Nghi, anh hoàn toàn không vội.
Cô mỉm cười khẽ, xỏ giày rồi bước ra ngoài.
Sắp đến cổng khu chung cư, nàng trông thấy Chu Đình Tắc đang trò chuyện với chú bảo vệ. Thời tiết lại bắt đầu oi nóng, hôm nay anh ăn mặc rất thoải mái: quần dài tối màu rộng rãi, áo thun trắng giản dị, bên ngoài khoác thêm chiếc áo mỏng cùng tông với quần, tay áo hơi xắn, để lộ bắp tay rắn rỏi và những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, trông sạch sẽ, khoáng đạt.
Như có linh cảm, Chu Đình Tắc nghiêng đầu nhìn về phía cô.
Ánh mắt chạm nhau.
Ánh nhìn của anh khẽ dừng lại trên người cô, đuôi mày hơi nhướng, đáy mắt khẽ chuyển. Ánh mắt ấy quá nóng bỏng, trực diện, khiến cô hơi bối rối.
Thực ra hôm nay cô không ăn mặc quá lộng lẫy, vì lát nữa phải đón con gái của Hồ Hiểu Sướng, nên trang phục nghiêng về sự thoải mái, song vẫn có chút khéo léo riêng.
Cô mặc váy hai dây, bên trong phối quần jean ống rộng màu nhạt để tiện chăm trẻ, vừa giản dị vừa tinh nghịch.
"Sao lại chờ ở đây?" Chương Uẩn Nghi bước đến hỏi.
Chu Đình Tắc khẽ ngừng, thu ánh nhìn nóng rực về, thấp giọng: "Chỗ kia xa quá."
Anh muốn gặp em sớm hơn.
Cô hơi ngẩn ra, một nhịp sau mới hiểu ý anh, khẽ "à" một tiếng.
Chu Đình Tắc thấy rõ biểu cảm ấy, khóe môi nhếch nhẹ, quay sang chào chú bảo vệ rồi cùng cô rời đi.
Lên xe, Chương Uẩn Nghi cài dây an toàn: "Mình ăn gì đây?"
Chu Đình Tắc: "Có hai lựa chọn."
Cô nghiêng đầu nhìn.
Chu Đình Tắc nói để cô lựa chọn: một là nhà hàng Tây làm bít tết rất ngon, hai là quán fusion sáng tạo. Hỏi cô muốn đến đâu hơn?
Chu Đình Tắc mỉm cười, vừa lái xe vừa nói: "Anh đoán em sẽ chọn chỗ này."
Cô nhướng mày, giả bộ: "Vậy giờ tôi đổi ý còn kịp không?"
"…" Anh bật cười khẽ, liếc cô một cái, mắt ánh lên ý cười: "Chắc chứ?"
Chu Đình Tắc mỉm cười gật đầu.
—
Trên đường đi, Chu Đình Tắc chợt nhớ ra: "Mẹ của đồng nghiệp em mai mổ, cô ấy nói với em chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!