Nhìn thấy hai tin nhắn ấy, khóe môi Chương Uẩn Nghi chẳng kìm được khẽ cong lên.
Cô nghiêm túc trả lời Chu Đình Tắc: "Cũng được."
Chu Đình Tắc:
"Cùng ăn sáng nhé?"
"Hôm nay chắc không kịp rồi."
Vừa kết thúc kỳ nghỉ ngắn, công việc bên cô chất thành đống. Cô muốn đến công ty sớm để giải quyết bớt, đến khi chính thức vào guồng thì sẽ không phải vội vàng, rối ren nữa.
Chu Đình Tắc:
"Ừ, vậy em làm việc đi."
"Ok, xong việc sẽ tìm anh."
Chu Đình Tắc:
"Được rồi. Nhớ ăn sáng đó."
"Đã rõ."
Đặt điện thoại xuống, cô nhanh chóng trang điểm, thay đồ rồi đến công ty.
Khi cô đến nơi, trong công ty chỉ có chú bảo vệ và mấy cô chú lao công. Từ hầm xe đi thẳng lên phòng làm việc, ngồi xuống rồi cô mới sực nhớ… mình quên mua bữa sáng.
Trần Hân Hợp trả lời ngay:
"Ok, lại cơm nắm hả chị?"
"Hôm nay ăn sandwich nhé."
Tám giờ bốn mươi, đồng nghiệp bắt đầu lục tục đến.
Có tiếng gõ cửa phòng làm việc. Cô đang cúi đầu xem tài liệu, chẳng kịp ngẩng lên, chỉ khẽ nói:
"Vào đi."
"Chị Eva, đây là bữa sáng của chị, còn—" Trần Hân Hợp còn chưa nói hết câu, Chương Uẩn Nghi đã ngẩng đầu.
Nhìn thấy thứ đặt trên bàn, cô khẽ sững lại hỏi:
"Cái này là gì thế?"
Bên cạnh còn một túi giấy.
Trần Hân Hợp vội nói:
"Em vừa vào thì chú bảo vệ đưa cho, bảo là có người gửi đích danh cho chị."
"Ăn no rồi hãy làm việc, nhớ cân bằng nghỉ ngơi."
"Là ai gửi thế ạ?" Trần Hân Hợp bắt gặp vẻ mặt khác lạ của cô, không nhịn được tò mò.
Khi cô ấy định rướn người xem tấm thiệp, Chương Uẩn Nghi hơi chột dạ, liền đưa thiệp áp sát ngực, không để cô ấy nhìn. Làm xong, cô lại thấy mình hơi… lộ liễu quá.
Thiệp chẳng có ký tên, cũng chẳng phải điều gì khó nói. Dù để Trần Hân Hợp thấy thì cũng không sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!