Nghe thấy câu trả lời của Chu Đình Tắc, Chương Uẩn Nghi chậm rãi "ồ" một tiếng, nhè nhẹ như làn gió thoảng.
Chu Đình Tắc nghiêng đầu nhìn cô một cái, rồi lấy điện thoại ra.
Là ảnh thẻ dán trên bảng vàng thành tích. Khi ấy cô không trang điểm, gương mặt còn mang nét non nớt của thời thiếu nữ.
Chu Đình Tắc chụp rất nhiều tấm, rồi mới mỉm cười bảo, "Câu này mà để mấy bạn khác nghe được chắc tức ngất."
Tấm ảnh "không được đẹp" ấy lại là tấm nổi bật nhất, thu hút nhất, và… xinh đẹp nhất trên cả bảng vàng.
Nếu thật sự là ảnh chụp đẹp, thì người khác biết sống sao?
Chu Đình Tắc khẽ nhếch môi, ánh mắt ý vị nhìn vẻ bối rối của cô, chậm rãi nói, "Anh biết."
Dĩ nhiên anh biết cô không có ý đó. Cô không phải là kiểu người như thế.
Chụp xong, hai người tiếp tục đi dạo quanh khuôn viên trường.
Ban đầu Chương Uẩn Nghi muốn đưa Chu Đình Tắc đến toà giảng đường, nhìn lại phòng học mình từng ngồi, nhưng hiện giờ cuối tuần toà nhà đã khoá cửa, phải xin chìa khoá từ thầy cô quản lý, nên đành thôi.
Ra khỏi trường, cô hỏi anh muốn ăn lẩu hay ăn gì gần đây cho tiện.
Chu Đình Tắc hỏi, "Quanh trường em có quán quen nào không?"
"Có chứ, nhưng không biết anh ăn được không." Cô đáp.
"Là gì vậy?" anh hỏi.
"Lẩu cá," cô cười nói, "Trước cổng trường có một quán lẩu cá ngon cực kỳ, không hề tanh một chút nào."
Mùi vị ngon đến nỗi thỉnh thoảng cô lại thấy thèm.
Chu Đình Tắc hiếm khi thấy cô bộc lộ rõ h*m m**n ăn uống như vậy, khẽ cong môi, "Ăn được. Đi thôi."
Quán lẩu cá vẫn mở cửa, dù sinh viên nghỉ lễ về quê, nơi đây vẫn đông khách như thường.
Trong tiệm đã ngồi đầy mấy bàn, có bàn còn lái xe hàng mấy cây số đến tận nơi chỉ để ăn.
Anh là khách, nhưng cũng muốn tùy chủ nhà sắp xếp.
"Anh thích ăn cá gì?"
"Muốn vị nào?"
"Gọi thêm món khác không?"
Chu Đình Tắc lần lượt trả lời từng câu.
Gọi món xong, cô nâng chén trà anh vừa rót, nhấp một ngụm, rồi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đã lâu chưa trở về, cảnh vật dường như thay đổi nhiều, mà cũng như chẳng khác gì xưa.
Khó nói thành lời.
Cô lặng lẽ nhìn về một góc xa xăm, Chu Đình Tắc ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại đường nét nghiêng nghiêng yên tĩnh trên gương mặt cô, trong lòng khẽ lay động.
Không lâu sau, nồi lẩu được bưng lên.
Chung Linh bị đánh úp bất ngờ:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!