Thật hiếm hoi tối hôm ấy Chương Uẩn Nghi không bị mất ngủ.
Vốn dĩ, cô đã chuẩn bị tâm lý cho một đêm thức trắng thâu canh đến sáng.
Những năm gần đây, mỗi lần trở về Nam Thành, giấc ngủ đối với cô luôn là điều xa xỉ.
Dù bản thân vốn không phải người đặc biệt phụ thuộc vào giấc ngủ, những lúc công việc ngập đầu, cô có thể chợp mắt rất ít.
Chỉ khi hoàn toàn buông lỏng, cơ thể mới đòi hỏi nhiều hơn đôi chút nghỉ ngơi.
Nếu dịp Thanh Minh này không về Nam Thành, có lẽ cô đã ngủ ngon lành.
Nhưng một khi trở lại nơi này, tất cả đều trở nên bất khả.
Cô từng đến bệnh viện, cũng từng tìm gặp bác sĩ tâm lý, nhưng chẳng có phương pháp nào hữu hiệu.
Cuối cùng, cô đành mặc kệ.
Dù sao, cô sẽ không ở Nam Thành quá lâu, những đêm thiếu ngủ nơi đây về Thân Thành rồi bù lại cũng được.
Lúc tỉnh giấc, đã hơn tám giờ.
Đồng hồ sinh học vốn đã định sẵn, dù không muốn rời giường, họ vẫn tự nhiên thức dậy.
Rửa mặt xong, hai người cùng đi ăn sáng ở một quán gần đó.
Có một tiệm bún rất nổi tiếng, Chương Uẩn Nghi từng ghé qua đôi lần, nên lần này muốn đưa Chu Đình Tắc đến nếm thử.
Dùng bữa xong, cô lại dẫn anh về thăm trường trung học của mình.
Cổng trường giờ phải đăng ký mới được vào, điều khiến Chương Uẩn Nghi hơi bất ngờ là đã hơn mười năm trôi qua, bác bảo vệ vẫn còn nhớ cô.
Hai người thuận lợi bước vào khuôn viên. Chu Đình Tắc khẽ nghiêng mắt nhìn cô, môi nở nụ cười trêu chọc:
"Xem ra ngày xưa Eva nổi tiếng lắm đây."
"…" Nghe rõ ẩn ý trong lời anh, Chương Uẩn Nghi khẽ nhướng mày, đáp lại đầy tự tin:
"Cũng tạm."
Chu Đình Tắc khẽ cong môi, ý cười nhàn nhạt vương ở khóe môi:
"Ngày ấy đi học, thành tích của em hẳn là xuất sắc lắm."
"Ừm." Chương Uẩn Nghi gật đầu, không hề khiêm tốn nhưng cũng chẳng mang vẻ khoe khoang, chỉ thản nhiên nói:
"Hồi đó, tôi với Chung Linh, à cô ấy lầ người bạn thân nhất của tôi, sau này có thời gian sẽ giới thiệu anh quen, hai đứa chúng tôi luôn là đối thủ của nhau."
Chu Đình Tắc nhướng mày, lập tức nhớ đến tấm ảnh chụp chung cô từng đăng trong nhóm bạn.
Không ngoài dự đoán, chắc hẳn chính là người ấy.
"Chúng tôi thường tranh nhau vị trí thứ nhất, thứ nhì." Nhắc đến chuyện cũ, Chương Uẩn Nghi bất giác bật cười:
"Mới đầu, hai đứa còn chẳng ưa nhau cho lắm."
Cô là học sinh chuyển trường vào học kỳ hai lớp 10.
Từ một thị trấn nhỏ về Nam Thành, lúc đầu chẳng ai để mắt đến cô, ngoài việc công nhận cô xinh đẹp, còn lại không có điểm gì đáng chú ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!