Đêm thanh, trăng sáng, sao thưa. Trong sân ga những ngày nghỉ, dù đã tối muộn, vẫn còn nhiều bóng người vội vã.
Từ trong nhà ga bước ra, ánh mắt Chu Đình Tắc lập tức bắt gặp bóng người đang chờ bên cửa số 5, là Chương Uẩn Nghi.
Gió đêm thổi mạnh, Nam Thành lạnh hơn Thân Thành đôi chút. Đúng tiết Thanh Minh, mưa phùn lất phất, đường phố loáng ướt ánh nước.
Cô khoác một chiếc măng
-tô dài, đội mũ lưỡi trai, chỉ lộ nửa gương mặt. Dáng người cao gầy, toát lên vẻ phong nhã, khiến không ít ánh nhìn dừng lại nơi cô.
Chu Đình Tắc thoáng ngạc nhiên.
Lúc hẹn, cô không nói sẽ đến đón anh, mà thực ra anh cũng không cần cô phải làm vậy. Đêm khuya, phụ nữ r ngoài không hẳn an toàn.
Anh bước chậm tới, mắt chăm chú nhìn, thầm nghĩ bao lâu nữa cô mới nhận ra mình.
Chợt thấy cô móc điện thoại ra, bấm mấy cái.
Anh lấy máy, vừa vặn thấy tin nhắn mới:
Chu Đình Tắc khẽ nhếch môi, sải bước đến gần, rồi khum tay, nhẹ gõ lên vành mũ cô.
Cô ngẩng đầu theo bản năng. Dưới ánh đèn sáng, bốn mắt chạm nhau, lặng im mấy giây.
"…"
Một lát sau, Chương Uẩn Nghi từ tốn cất điện thoại, khẽ nói:
"Nhanh vậy?"
Anh nhướng mày, thấp giọng:
"Chuyến sớm nhất."
Anh hỏi:
"Đợi lâu chưa?"
"Không lâu lắm," cô đáp, "khoảng hai mươi phút."
Anh bật cười bất lực, mắt rơi xuống đôi môi khẽ động, trong lòng bỗng chao nhẹ:
"Đi gì đến đây?"
"Tôi gọi xe tới" cô thật thà.
Chu Đình Tắc không lấy làm lạ, ngừng một chút rồi hỏi:
"Em có lạnh không?"
Chướng Uẩn Nghi lắc đầu:
"Tôi ổn. Còn anh?"
"Không lạnh." Anh hơi nghiêng đầu, ra hiệu:
"Đi thôi?"
"Ừ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!