Chương 17: “Anh ấy trông chẳng giống đi làm, mà giống đi catwalk hơn.”

*Đổi xưng hô nhé!

Chu Đình Tắc nhìn cô, giọng trầm thấp:

"Hay là… tôi tự phạt ba ly, coi như chuộc tội?"

Vừa nhắc đến hai chữ "chuộc tội", cả hai bất giác cùng nhớ lại lần bị bắt bẻ đáng nhớ ấy.

Đó là bữa tiệc đầu tiên sau khi Chương Uẩn Nghi quen biết Chu Đình Tắc. Khi đó, Tư Duy còn chưa giành được hợp đồng truyền thông cả năm với Nexalith, thậm chí còn bị gạt khỏi vòng đấu thầu ngay từ đầu.

Lý do rất đơn giản: hôm đó, Chương Uẩn Nghi và Caroline đến muộn. Mà Chu Đình Tắc khi ấy vừa mới từ nước ngoài về, không quen biết gì Tư Duy, lại đặc biệt ghét những ai không đúng giờ. Thế là không một lời khách sáo, anh lập tức hủy bỏ cơ hội đấu thầu của Tư Duy.

Cuối cùng, nhờ mối quan hệ giữa Mạnh Tuy và Caroline đứng ra làm cầu nối, mới hẹn được bữa cơm. Caroline rất rõ, lỗi hoàn toàn là ở phía họ, nhưng vẫn muốn thử níu lấy một cơ hội cuối cùng—dù chỉ là được trình bày ý tưởng. Nếu gặp mặt rồi mà Chu Đình Tắc vẫn không thay đổi ý định, họ cũng sẽ không dây dưa thêm.

Vì nể mặt Mạnh Tuy và Caroline, Chu Đình Tắc đã đồng ý đến buổi gặp.

Hôm đó, Chương Uẩn Nghi và Caroline cùng đến, tổng cộng sáu bảy người trong một phòng bao. Sau màn giới thiệu xã giao, món ăn và rượu cũng được dọn lên.

Chương Uẩn Nghi nâng ly đứng dậy, hướng về phía Mạnh Tuy và Chu Đình Tắc xin lỗi vì lần trễ hẹn. Cô không giải thích dài dòng, chỉ thừa nhận lỗi hoàn toàn thuộc về họ, hy vọng Chu Đình Tắc có thể cho Tư Duy một cơ hội trình bày.

Mạnh Tuy uống ly rượu xin lỗi ấy, còn Chu Đình Tắc thì không.

Anh ngồi cạnh Mạnh Tuy, chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái rồi lạnh lùng buông một chữ:

"Không cần."

Mạnh Tuy vội đỡ lời: "Eva đừng để bụng, cậu ta khẩu vị khó chiều lắm, mới về nước, lại khá kén rượu."

"Vậy tổng giám đốc Chu thích uống loại rượu gì, chúng tôi có thể—"

"Không cần." Chu Đình Tắc lạnh nhạt ngắt lời cô, giọng không chút khách khí:

"Hôm nay tôi không đến để uống rượu."

Không khí phút chốc đông cứng.

May có Mạnh Tuy liên tục hòa giải, bữa tiệc mới không trở nên quá gượng gạo.

Sau bữa ăn, Chu Đình Tắc quả thật đã cho Tư Duy một cơ hội lên thuyết trình.

Dưới những lời bình sắc bén của anh, Tư Duy lách được vào vòng hai, rồi cuối cùng giành được toàn bộ hợp đồng PR năm của Nexalith.

Nghĩ lại chuyện cũ, trong lòng Chương Uẩn Nghi vẫn còn chút ấm ức.

Là người từng trải, cô hiểu rõ hành động hôm đó của Chu Đình Tắc là hợp lý—một đội ngũ không có khái niệm về thời gian thì làm sao hợp tác lâu dài? Nhưng tình huống ngày hôm đó lại là bất khả kháng, nằm ngoài tầm kiểm soát của họ. Càng khó chịu hơn là, bị anh chỉ trích công khai như thế… quả thực khá mất mặt.

Thế nên, cô cảm thấy:

"Không cần chuộc lỗi đâu."

Cô thẳng thắn thừa nhận:

"Hôm đó đúng là bọn tôi sai mà."

Chu Đình Tắc nói:

"Vẫn nên phạt."

"Sao thế được?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!