*Phương pháp Double
-Blind là một phương pháp nghiên cứu mà trong đó cả đối tượng được nghiên cứu và cả các nhà khoa học đều được "làm mù" nhằm mục đích loại bỏ được yếu tố thiên vị, cảm tính và kỳ vọng của các đối tượng liên quan trong quá trình thử nghiệm, đảm bảo được kết quả chính xác nhất.
Ví dụ trong y học, cả thuốc thật và giả dược có hình dạng y hệt nhau (về màu sắc và hương vị) được phát cho các nhóm đối tượng. Một nhóm sử dụng thuốc và một nhóm sử dụng giả dược. Bệnh nhân cũng không biết họ uống thuốc thật hay giả dược và nhà nghiên cứu cũng không luôn. Công việc thống kê sự cải thiện và hiệu quả thuốc sẽ được thực hiện bởi một bên thứ ba.
—
Lấy xong thuốc, Đới Lam nhìn thấy hai bác sĩ trẻ mặc áo blouse trắng đang dựng các poster gì đó ở đại sảnh tầng một.
Không có nhiều poster quảng cáo trong các bệnh viện, Đới Lam cho rằng bọn họ đang tuyên truyền hoạt động từ thiện gì đó nên bước lại gần quan sát.
"Sàng lọc bệnh nhân để nghiên cứu phương pháp điều trị lâm sàng hiệu quả cho các bệnh nhân kháng thuốc/bệnh nhân mắc chứng trầm cảm"— Bọn họ đang kêu gọi tình nguyện viên tham gia chương trình thử nghiệm thuốc mới.
Không có hứng thú.
Trong môn Phương pháp nghiên cứu xã hội, mục các phương pháp thí nghiệm, mỗi lần giảng đến phần thiết kế thí nghiệm đơn giản, hắn luôn nhắc tới "Thí nghiệm Double
-Blind". Đới Lam rất thích phương pháp thí nghiệm này, tuy rằng trong lĩnh vực xã hội học nó không được áp dụng nhiều.
Một kiểu thí nghiệm mà cả người nghiên cứu lẫn đối tượng nghiên cứu đều không biết mình thuộc nhóm nào, cách làm này có thể dễ dàng loại bỏ ý thức chủ quan, sự thiên vị cảm tính và nhận thức lệch lạc của cả người nghiên cứu lẫn đối tượng nghiên cứu.
Trong suốt quá trình thí nghiệm Double
-Blind, bạn phải liên tục nhắc nhở bản thân suy nghĩ theo nhiều góc độ khác nhau.
Mỗi năm khi giảng tới phần này sẽ có các sinh viên đại học đặt câu hỏi: "Thưa thầy, như vậy chẳng phải rất khổ thân cho nhóm đối tượng bị cho dùng giả dược sao?"
Năm nào Đới Lam cũng trả lời giống nhau: "Khổ thân ư? Nhưng hiệu ứng placebo cũng không phải chuyện gì xấu mà."
Có điều, tuy rằng thích nhưng Đới Lam chỉ vui khi thu được kết quả chính xác sau khi kiểm soát toàn bộ thí nghiệm, ngoài ra còn có sự hưng phấn thần kinh do não hoạt động không ngừng nghỉ đem lại. Hắn không hề hứng thú nếu mình trở thành đối tượng nghiên cứu. Những nghi ngờ và băn khoăn nảy sinh trong quá trình thí nghiệm đủ để dày vò hắn đến phát điên.
Ra khỏi cổng bệnh viện, Đới Lam nhắn tin trả lời Chử Tri Bạch:
[Cậu định ở lại Nguyệt Cảng bao lâu?]
Sau khi tin nhắn được gửi đi, Chử Tri Bạch lập tức gọi điện tới: "Em phát hiện vừa về nước là anh trở mặt, Lê Sầu nói với em rằng anh hay bơ người khác, mới đầu em còn không tin. Hay thật đấy, nếu Lam ca cũng hoàn lương rồi thì thế giới này làm gì còn chỗ cho những kẻ phàm phu tục tử như chúng em nữa? Sao nào? Hôm nào rảnh đi nhậu nhé?"
Đới Lam có chút hối hận vì đã trả lời tin nhắn của Chử Tri Bạch, hiện tại vừa bước ra khỏi bệnh viện hắn đã cảm thấy cáu kỉnh: "Cậu bớt nói nhảm đi được không? Tháng này tôi kín lịch rồi, với lại bác sĩ bắt kiêng rượu."
Chử Tri Bạch nghe xong ba từ "nói nhảm", "kiêng rượu" và "bác sĩ" thì khiếp sợ vô cùng, y sửng sốt ba giây rồi hỏi lại bằng ngữ điệu kì quái: "Vậy bạch thầy hiện đang chủ trì ở ngôi chùa hay ngôi đền nào vậy? Con xin phép tới thỉnh giáo các vị cao tăng đắc đạo ạ."
"Bảo tháp trấn yêu số 3 thành phố Nguyệt Cảng, đến đi."
"Thôi được rồi, hiện giờ anh theo chủ nghĩa xa lánh bạn bè thì em cũng không làm phiền anh nữa. Em sẽ ở lại Nguyệt Cảng hai, ba tháng tới, phải qua Tết mới bay. Tiểu Lê đợt vừa rồi mới khai trương một quán bar, có thời gian chúng ta tụ tập một bữa nhé."
Đới Lam "ừm" một tiếng coi như đáp lời.
Sau khi cúp máy, hắn bắt taxi tới hiệu thuốc gần nhất.
"Có loại vitamin C này không? Loại lọ nhỏ, viên tròn tròn dẹt dẹt ấy."
Người bán thuốc nhìn mẫu mã lọ vitamin C đời đầu trong bức ảnh mà Đới Lam đưa sang, sau đó nhiệt tình tiếp thị loại vitamin dạng bột pha với nước để uống, hết lời khen ngợi từ hương vị đến công hiệu của nó.
Đới Lam không buồn nghe, nghĩ ngợi một lát lại hỏi: "Có viên kẽm gluconat không? Cũng là loại lọ nhỏ, viên tròn dẹt."
Sau khi thất bại trong việc đẩy mạnh tiêu thụ vitamin C dạng bột, nhân viên bán thuốc đã khôn ngoan hơn, không trực tiếp đưa ra loại thuốc viên Đới Lam miêu tả mà lấy ra kẽm gluconat dạng hỗn dịch, thử tiến hành tẩy não khách hàng một lần nữa.
Tâm trạng bực bội của Đới Lam như bị đổ thêm dầu vào lửa, người bán hàng còn đang lải nhải cái gì mà "dễ hấp thu", cái gì mà "ít tác dụng phụ",… hắn đã trực tiếp ngắt lời: "Tóm lại là có dạng viên uống không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!