"Anh Đới Lam, qua nhà em ăn cơm đi, bố em gói sủi cảo đấy."
"Lễ Thất tịch mà lại gói sủi cảo? Khai thật đi, em lại gây ra chuyện gì rồi đúng không Tiểu Huyền?" Đới Lam bật cười thành tiếng, bật loa ngoài rồi đặt điện thoại sang một bên, ánh mắt vẫn dán lên màn hình vi tính, chăm chú theo dõi phần mềm mã hoá Nvivo*.
*NVivo là một chương trình phần mềm được sử dụng cho nghiên cứu định tính và phương pháp hỗn hợp. Cụ thể, nó được sử dụng để phân tích dữ liệu văn bản, âm thanh, video và hình ảnh phi cấu trúc, bao gồm (nhưng không giới hạn ở) phỏng vấn, nhóm tập trung, khảo sát, phương tiện truyền thông xã hội và bài báo trên tạp chí.
"Không mà, làm gì có chuyện gì đâu. Anh đến đi, em tặng anh một thẻ Ultraman bản giới hạn nha." Đầu bên kia điện thoại là Mục Huyền, con trai giáo sư hướng dẫn của Đới Lam, cậu nhóc kém hắn mười tuổi, năm nay khoảng mười bốn, mười lăm gì đó, vừa vặn là độ tuổi rất thích bám lấy các anh các chị không có quá nhiều cách biệt tuổi tác với chúng.
"Được rồi, giờ anh qua, hàng limited đúng không, em đã nói thế thì anh không thể từ chối." Đới Lam ấn chuột tắt máy, cất sách vở trên mặt bàn, gập laptop cất vào balo: "Huyền Nhi, đệ giúp huynh báo một tiếng với Mục sư phụ và Lộ sư nương, nói luận văn của huynh có vài chỗ cần sửa, giờ huynh sẽ qua thỉnh giáo hai vị tiền bối."
"Tuân lệnh!" Mục Huyền chạy vọt đi, điện thoại cũng chẳng thèm cúp, một đường xông thẳng vào bếp: "Mẹ ơi! Bố ơi! Anh ấy đang sang rồi!"
Trước khi rời nhà, Đới Lam vào phòng ngủ của bố mẹ báo với Trần Thanh Giác một tiếng, hắn nói mình có việc cần ra ngoài, sẽ ăn tối ở nhà thầy giáo, không cần phần cơm, sau đó lại hỏi thêm một câu: "Bố con đâu ạ?"
Trần Thanh Giác đang đọc sách, động tác lật sách của bà hơi khựng lại một chút, bà ngẩng đầu nở nụ cười ngượng ngùng, dịu dàng nói với Đới Lam: "Cũng có việc phải ra ngoài giống con, không ở nhà được."
"Bố không đón Thất tịch với mẹ à?"
Đới Lam vốn chỉ định chào mẹ một câu rồi đi, nghe Trần Thanh Giác nói vậy thì quyết định bước tới cạnh bà. Hắn nhận cuốn sách trên tay mẹ, nhìn trang bìa rồi nói: "? Gần đây mẹ hay tìm hiểu văn học Nga nhỉ?"
"Nhiều thời gian rảnh mà, tiện tay thì mở ra đọc thôi. Mấy cuốn sách đời đầu của Dostoyevsky khá dễ hiểu."
Trần Thanh Giác cầm cốc nước trên bàn nhấp một ngụm trà nhỏ, một lần nữa ngẩng đầu nhìn Đới Lam, dặn dò: "Con sang nhà thầy giáo thì đừng đi tay không, cho dù quan hệ thân thiết đến đâu cũng không nên như vậy."
"Vâng." Đới Lam gật gù trả lại quyển sách cho Trần Thanh Giác: "Lát nữa trên đường đi còn sẽ ghé tiệm hoa mua một bó hoa."
"Biết phải mua hoa gì chưa?" Trần Thanh Giác nhận lại cuốn sách, nhìn Đới Lam bằng ánh mắt của một người trưởng thành nhìn con nít.
Đới Lam nở nụ cười bất đắc dĩ: "Con biết mà, nhà thầy cô nuôi mèo, con nhớ rồi. Mẹ dặn con rất nhiều lần là không nên mua cẩm tú cầu, tulip và bách hợp. Vậy con mua hoa hướng dương nhé? Con sẽ bảo thầy cô là mẹ gửi tặng."
Trần Thanh Giác hài lòng "ừm" một tiếng, sau đó không nói gì nữa, tiếp tục nở nụ cười hiền hậu nhìn Đới Lam.
Ánh nắng mùa hạ xuyên qua tấm rèm voan mỏng, lưu lại những vệt lốm đốm mềm mại dưới nền nhà. Trần Thanh Giác phơi nửa người dưới ánh nắng, nửa người còn lại được bóng lá của cây sung tì bà che khuất.
Giữa những mảng sáng tối đan xen phác hoạ ra hình dạng chiếc lá, Trần Thanh Giác vẫy tay muốn Đới Lam cúi xuống.
"Sao thế mẹ?" Đới Lam ngồi xổm xuống, tầm mắt hai mẹ con song song nhau.
Trần Thanh Giác búng nhẹ lên trán Đới Lam, hỏi: "Con sang nhà thầy giáo thật không? Hay là đi hẹn hò?"
"Ôi trời ạ, mẹ nghĩ đi đâu thế?" Đới Lam bật cười: "Con làm gì có ai mà hẹn hò? Mới cả, con mà có người yêu cũng chẳng cần giấu mẹ."
"Ừ nhỉ." Trần Thanh Giác có chút đăm chiêu gật đầu, tiếp tục trêu con trai: "Thế khi nào con mới định kiếm người yêu?"
"Con á…" Đới Lam dừng một giây như đang suy nghĩ gì đó, sau đó kéo cao khoé miệng nở nụ cười ngây ngô: "Con chẳng có đối tượng nào cả, cũng không quan trọng chuyện này lắm. Có thể con không cần những mối quan hệ thân thiết ấy, cho nên là cứ tuỳ duyên thôi mẹ ạ, bao giờ gặp đúng người thì yêu."
"Không gặp được ai thì phải đi chịu khó tham gia các hoạt động giải trí vào." Trần Thanh Giác thở dài nhẹ nhàng: "Mẹ chẳng thấy ai như con cả, từ bé đến lớn chỉ thích ngồi lì một chỗ, ngày nghỉ cũng ở phòng đọc sách. Chăm chỉ học tập là tốt, nhưng con nên thư giãn một chút, nếu không cuộc sống sẽ rất buồn chán."
"Ơ, trông con có buồn không mẹ?" Đới Lam hỏi.
Trần Thanh Giác gật đầu, khẳng định chắc nịch: "Trông vô vị lắm."
Mặc dù bị mẹ chê trách nhưng Đới Lam vẫn tràn ngập tự tin, hắn cũng quả quyết nói với Trần Thanh Giác: "Mẹ yên tâm, nếu con có người yêu, em ấy nhất định sẽ không thấy con vô vị đâu."
"Haizzz, lại ảo tưởng rồi…"
Trần Thanh Giác bất đắc dĩ phẩy phẩy mu bàn tay về phía Đới Lam, đuổi người đi: "Thôi thôi anh đi đi, đừng làm phiền mẹ đọc sách nữa. Trong bếp có bánh mì mẹ mới làm sáng nay, anh cầm mấy cái sang cho Tiểu Huyền ăn."
"Chú Tống Ý ơi, sang nhà cháu ăn cơm, chú Văn Việt gói sủi cảo đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!