Chương 69: Phiên ngoại 3 Trăng rằm (Mười năm sau)

"Tiểu Lam, con để bố tính đã."

"Không phải vội đâu, bố cứ suy nghĩ từ từ ạ." Đới Lam cười rồi nâng tay nhấp một ngụm trà trong chén.

"Không cho nghĩ nữa, đang chơi cờ nhanh mà, sao bố cứ thích lách luật thế? Con sắp bóc xong quả bưởi rồi đây này, mãi mà bố vẫn chưa tính xong à?" Tống Ý ngừng động tác trên tay, ngẩng đầu lên nhìn Tống Ân Viễn.

Hai năm nay, Tống Ân Viễn bắt đầu đam mê bộ môn cờ tướng, ông thường theo dõi các giải đấu quốc tế, lúc rảnh rỗi thì bày bàn cờ đánh một mình.

Một nhà bốn người, trừ Đới Lam biết chơi cờ vua từ bé, hai người còn lại đều phải học chơi cờ dưới sự thúc ép nhiệt tình của bố Tống. Nhưng có ai ngờ, Tống Ý và mẹ Từ lại bộc lộ năng khiếu xuất sắc, chẳng bao lâu sau, bọn họ có thể chiếu tướng Tống Ân Viễn trong vòng hai mươi nước cờ, khiến cho Tống Ân Viễn lòng đau như cắt.

Mà từ khi Tống Ân Viễn phát hiện mình có thể giành chiến thắng khi đánh cờ với Đới Lam, cứ cách hai ba hôm ông lại gọi hắn đến nhà, dùng những lời mời gọi như là "có hộp trà thơm lắm", "có bình rượu quý lắm", "có món mới ngon lắm",… nhưng ai chẳng nhận ra lòng dạ Tư Mã Chiêu của bố Tống, bọn họ đều biết ông muốn rủ Đới Lam đến đánh cờ.

Về lý mà nói, chỉ cần Đới Lam từ chối khéo một hai lần, câu chuyện này sẽ dừng lại. Nhưng sự thực là, không biết vì lý do gì, bọn họ đấu trí với nhau… cực kì vui vẻ, gần như là nghiện đánh cờ.

Năng lực ngoại giao của Đới Lam thực sự quá khủng, thậm chí có thể coi là "thảo mai".

Mỗi lần chơi cờ cùng Tống Ân Viễn, hắn đều có thể nhường Tống Ân Viễn thắng trong vòng 40, 50 nước, trước khi rơi vào thế hoà cờ. Khả năng tính toán thần sầu của hắn lúc này đều dồn vào để phục vụ bố vợ. Chơi cờ rồi thưởng trà, bố Tống được chiều đến mức thoả mãn híp mắt.

Tống Ý cạn lời.

Từ lâu anh đã không thuận mắt hành vi cậy già lên mặt của bố mình. Chưa thấy ai như vậy, thấy người ta dễ vặt lông nên làm tới, vặt đến mức trụi cả lông của người ta.

Giống như ván cờ trước mặt này, Tống Ý đã sớm nhận ra chỉ cần ba nước nữa Tống Ân Viễn sẽ bị chiếu tướng hết cờ, thế nhưng Đới Lam vẫn cứ nhắm vào quân mã của ông.

"Anh cứ chiều hư bố đi nhé." Nói xong Tống Ý mặt lạnh như tiền nhét một múi bưởi to đã lột vỏ vào miệng Đới Lam.

Bị Tống Ý nhìn thấu mánh khoé, Đới Lam không thể tiếp tục nhường cờ được nữa. Sau khi nuốt miếng bưởi, hắn quay sang nở một nụ cười, nói: "Mất mã cũng có thể thắng được mà."

"Hửm?" Mất mã vẫn có thể thắng được? Tống Ân Viễn đang vắt óc nghĩ sách lược, lúc này lại chần chừ chưa đi vội, nhấc chén trà lên nhấp một ngụm. Mỗi khi cờ bí ông sẽ uống trà, uống một ngụm liền không dừng được, cho nên mỗi ván cờ đều phải đi WC ba đến bốn lần.

Bên này Tống Ân Viễn còn chưa nghĩ ra nước cờ, bên kia vợ ông đang đứng ngoài ban công cắt tỉa mấy chậu hoa, liên tục hướng mắt vào phòng khách thăm dò, nhìn ba người đang lãng phí sức lao động trong nhà, chọn một người may mắn nhất: "Tiểu Lam ơi, có rảnh không ra giúp mẹ một tay nào, chậu hoa này nặng quá, bác không bê nổi."

Từ Nguyệt Lâm vừa nói dứt lời, Tống Ân Viễn liền hơi mỉm cười, đuôi mắt cũng cong cong theo.

"Vâng ạ con ra đây."

Đới Lam vừa định đứng dậy chuẩn bị chạy ra hỗ trợ, Tống Ý lền kéo tay anh ngăn lại, nói: "Anh cứ ngồi chơi tiếp đi, để em ra."

Hiếm khi Tống Ý chịu khó như vậy, Đới Lam cũng không từ chối.

Mà Tống Ân Viễn chỉ chờ đến khi Từ Nguyệt Lâm gọi Tống Ý rời đi, bởi vì con trai ông rất đáng ghét, lúc nào cũng quấy nhiễu không để ông đánh cờ.

Không thể không thừa nhận, đôi vợ chồng già này rất hiểu ý nhau, lại đều là những người có IQ và EQ cao ngất, Tống Ân Viễn đang nghĩ gì, Từ Nguyệt Lâm đứng từ xa cũng có thể nhận thấy.

Nếu vừa rồi Từ Nguyệt Lâm gọi Tống Ý, con trai bà cũng không phải dạng vừa, khẳng định có thể đoán ra mẹ mình đang dùng kế điệu hổ ly sơn, cho nên chắc chắn anh sẽ không rời khỏi vị trí trước khi ván cờ này kết thúc, chỉ có thể gọi Đới Lam mới khiến Tống Ý tình nguyện đứng lên.

Hiện giờ Tống Ý vừa rời khỏi, Tống Ân Viễn liền trở nên thả lỏng hơn rất nhiều. Ông hít một hơi thật dài, không quên kể khổ với Đới Lam một câu: "Ôi trời, cuối cùng nó cũng đi rồi."

Nghe vậy Đới Lam chỉ cười không nói gì. Mặc dù đã trở thành thành viên của gia đình này gần mười năm, nhưng đôi khi nhìn cách người nhà họ Tống đối xử với nhau, Đới Lam vẫn cảm thấy thật mới lạ.

Hắn luôn có cảm giác Tống Ý đối với cha mẹ mà nói càng giống như một khách thể độc lập, không thuộc về phạm trù tình cảm gia đình. Ba bọn họ ở cùng một chỗ, dường như cực kì thân thiết lại dường như cực kì xa cách.

Nhưng cho dù có mới lạ đến đâu, hình thức ở chung như vậy vẫn khiến Đới Lam cảm thấy thoải mái, hắn không mất quá nhiều thời gian đã có thể hoà nhập với nhà họ Tống, thỉnh thoảng hắn còn tuồn thông tin mật về Tống Ý cho bố mẹ, gây mâu thuẫn nội bộ rồi ngồi bên cạnh xem kịch vui.

Đới Lam còn đang miên man suy nghĩ, Tống Ân Viễn ngồi đối diện đã dùng quân tượng ăn mất quân mã của hắn.

Sau khi đặt quân cờ đã bị ăn xuống bên cạnh, Tống Ân Viễn đột nhiên ngẩng đầu nhìn Đới Lam một cái, bình thản hỏi một câu: "Tiểu Lam à, con với Tiểu Ý đang giận nhau à?"

"Dạ?" Nghe vậy trong lòng Đới Lam chợt căng thẳng, hắn chạm vào một quân cờ theo bản năng nhưng lại chạm nhầm, theo luật chơi đã chạm vào quân cờ nào bắt buộc phải di chuyển quân cờ ấy, lúc này cho dù Đới Lam đi nước cờ nào cũng là sai lầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!