Hai mối tình trước đây của Tống Ý đều diễn ra vào thời sinh viên, hai lần đều là anh được theo đuổi, hai lần đều không kéo dài quá ba tháng.
Người đầu tiên là tay trống của ban nhạc sinh viên. Dịp Tết Nguyên đán năm ấy, Văn Việt và Hứa Trác Diệc kéo Tống Ý ra bãi cỏ xem văn nghệ trường, kết quả ban nhạc người ta vừa diễn xong, tay trống kia đã chạy xuống khỏi sân khấu, đi tìm Tống Ý, thẳng thắn tỏ tình. Lúc ấy không khí rất náo nhiệt, hơn nữa Tống Ý ngày nào cũng phải nhìn Văn Việt và Hứa Trác Diệc tình tứ, trong lòng cũng khao khát có tình yêu, bởi vậy anh chỉ suy nghĩ hai giây liền gật đầu.
Văn Việt nói rất đúng, gu thẩm mỹ của Tống Ý là những tên phải vừa có chất nghệ sĩ, vừa có nét u buồn. Không phải Văn Việt đang tự khen mình rồi tranh thủ nói xấu Tống Ý, nhưng nếu so sánh bọn họ với nhau, mắt nhìn người của Tống Ý thực sự quá kém. Còn nếu nói trắng ra, Tống Ý chẳng qua chỉ là kẻ háo sắc, nhìn mặt mà bắt hình dong.
Có điều riêng về vấn đề ngoại hình, tay trống của ban nhạc kia quả thực rất đẹp trai, phong cách cũng không bị rập khuôn theo định kiến của xã hội về những nghệ sĩ rock, ngược lại còn rất ra dáng một sinh viên Y truyền thống— mái tóc cắt ngắn gọn gàng, không nhuộm không uốn, đeo kính và mặc một bộ âu phục thoải mái, thoạt nhìn có vẻ là một phần tử có văn hoá, mấu chốt là khi hắn ta cầm dùi trống lên sẽ thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Văn Việt không có thiện cảm với người này lắm, Hứa Trác Diệc cũng vậy. Nhưng khi đó bọn họ còn trẻ người non dạ, chưa có mắt nhìn người sâu sắc, chỉ đơn giản là cảm thấy không ưa mà thôi.
Có điều chỉ là mối tình đầu thôi mà, vui vẻ là được, có thêm trải nghiệm cũng tốt, cần gì phải toan tính sâu xa? Cứ tôn trọng bạn bè và chúc nhau hạnh phúc là được.
Nhưng rất nhanh sau đó, Văn Việt phát hiện ra một điều. Rõ ràng cậu ta và Trác Diệc rất có ý tứ mà để dành không gian riêng cho Tống Ý và tay trống kia, thế nhưng Tống Ý đi đâu cũng cố tình lôi kéo bọn họ gia nhập.
Ban đầu cậu ta không nghĩ nhiều, Tống Ý gọi cậu ta liền có mặt, nhưng cậu ta thực sự không có hứng thứ với những buổi triển lãm tranh và câu lạc bộ nhạc sống, đi một hai lần còn được, những lần sau đó cậu ta trực tiếp từ chối. Ngạc nhiên nhất chính là khi Văn Việt từ chối, Tống Ý cũng sẽ không đi, dứt khoát không hẹn hò gì nữa, dành thời gian lên phòng thí nghiệm tự học.
Thật mới lạ.
Tống Ý vốn là người không thích tụ tập náo nhiệt, nhưng hiện tại thì hay rồi, vừa ra khỏi cửa liền tìm chỗ đông đúc nhất mà đi.
Văn Việt còn tưởng Tống Ý yêu vào đổi tính nết, cuối cùng vẫn là Hứa Trác Diệc chỉ điểm cho cậu: "Anh có cảm thấy không, hình như Tống Ý không thích tiếp xúc thân mật với bạn trai cậu ấy hay sao ý?"
Điều này quả thực rất kì cục.
Đôi tình nhân nào chẳng thích gần gũi nhau? Văn Việt ước gì có thể dùng keo 502 dính chặt mình và Hứa Trác Diệc.
Cậu ta không tin, mãi cho đến một buổi chiều nào đó, ngoài trời mưa phùn, Tống Ý bước vào phòng thí nghiệm liền đứng rửa tay mười phút đồng hồ mới quay về chỗ ngồi học của mình.
Là một người nhạy bén, Văn Việt đương nhiên sẽ sáp lại hỏi han.
Tống Ý cũng không có ý định giấu diếm, mặt mũi bình tĩnh như mọi ngày, nói: "Chia tay rồi."
Sau đó hai bọn họ bắt đầu đối đáp theo thể thơ ba chữ:
"Sao lại thế?"
"Không thích nữa."
"Lý do gì?"
"Lý do đấy."
"Ai đá ai?"
Tống Ý tạm dừng động tác lật sách khoảng một giây, dùng thái độ không mấy vui vẻ trả lời: "Anh ta đá."
Nhìn bộ dạng ỉu xìu của Tống Ý, Văn Việt thấy vui vui. Thế nhưng cậu cũng không ngần ngại mà vạch trần thủ đoạn nói giảm nói tránh của Tống Ý: "Lại bốc phét!"
Sau đó tiếp tục chọc tổ kiến lửa: "Chắc chắn là cậu đá anh ta, kể mau, chi tiết như thế nào, cậu làm gì con nhà người ta rồi?"
Văn Việt là điển hình của trai thẳng đầu gỗ bẩm sinh, cũng may đầu óc của gái thẳng vẫn nhanh nhạy, thấy Văn Việt đã đạp trúng bãi mìn của Tống Ý, Hứa Trác Diệc nhanh chóng kéo cậu ta chạy đi, vừa lôi người vừa bắc thang cho cậu ta trèo xuống: "Văn Việt, có phải anh bị đau đầu không?"
Văn Việt chẳng hiểu mô tê gì: "Không, anh có bị làm sao đâu."
"Không đau à? Không đau là đúng rồi, vì trong đầu anh rỗng tuếch mà."
"…"
Tống Ý không muốn chia sẻ về chuyện này, thế nhưng điều đó không có nghĩa mọi chuyện sẽ trôi qua trong im lặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!