Chương 67: Phiên ngoại 1: Giấu giữa trang sách (Góc nhìn của Tống Ý)

"Đang nhìn gì thế?"

"Nhìn bệnh nhân của em."

"Còn ai nữa mà nhìn, người ta về rồi mà."

Bác sĩ Triệu vỗ vai Tống Ý rủ anh rời khỏi đây, kết quả Tống Ý vẫn đứng im trước cửa sổ không nhúc nhích: "Anh Triệu về trước đi, em muốn đứng đây thêm một lát."

Đó là lần đầu tiên Tống Ý nhìn thấy người bệnh do mình chủ trị được xuất viện.

Một bệnh nhân mắc chứng rối loạn lưỡng cực, còn nằm trong dự án lâm sàng trọng điểm.

Tống Ý chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này, người bệnh đầu tiên của anh đã được xuất viện, vậy mà khi nhập viện lại là một ca bệnh cực kì nghiêm trọng. Tuy triệu chứng lâm sàng hậu kì của anh ta đã tốt hơn rất nhiều, được xuất viện có thể coi là một chuyện ngoài mong đợi nhưng hợp tình hợp lý, thế nhưng Tống Ý vẫn cảm thấy trong lòng có chút hỗn loạn.

Luôn có những khoảnh khắc Tống Ý cảm thấy, có lẽ việc cứu chữa người bệnh là một chuyện, còn cuộc sống bác sĩ, con đường sự nghiệp của anh lại là một chuyện khác. Hai việc này thoạt nhìn hài hoà và thống nhất, thực ra giữa chúng tồn tại một loại mâu thuẫn không thể hoá giải.

Rất nhiều chuyện nghĩ không thông, cũng không thể nắm bắt được bất cứ đầu mối nào. Một cuộn bông rối tung trong lòng, nó vừa dày vừa nặng, bịt kín mỗi lối đi đến mức Tống Ý cảm thấy tắc nghẹn.

"Vẫn chưa xong à?" Thấy Tống Ý chưa nỡ dời bước, Triệu Sóc hơi cau mày.

Khoa Tâm thần của Đại học Y Nguyệt Cảng có danh tiếng rất tốt trên bảng xếp hạng toàn cầu, các bác sĩ của Bệnh viện số 3, cứ mười người thì tám người tốt nghiệp từ nơi này. Triệu Sóc lớn hơn Tống Ý năm, sáu tuổi, khi Tống Ý còn là sinh viên đã quen biết anh ta. Thầy giáo hướng dẫn của bọn họ là anh em kết nghĩa, nếu luận bối phận, Triệu Sóc không chỉ là đàn anh mà còn có thể coi là anh em cùng chi với Tống Ý.

Người trong giới học thuật cực kì coi trọng những mối quan hệ như vậy, cho nên Triệu Sóc luôn đối xử với Tống Ý và Văn Việt với tâm thái mẹ già chăm lo đàn con thơ, bất cứ chuyện gì cũng khiến anh ta lo lắng và quan tâm.

"Cậu nói anh nghe xem nào, trong đầu cậu đang nghĩ gì thế?"

"Em đang nghĩ là," Tống Ý thu lại ánh nhìn, cúi đầu xoa bóp huyệt Thái Dương, hôm nay anh đã mệt mỏi cả ngày, lúc này hệ thần kinh mới được buông lỏng đôi chút, toàn thân chỗ nào cũng cảm thấy rệu rã, ngay cả cách nói chuyện cũng mơ hồ khiến người ta cảm thấy khó hiểu: "Không biết sau này cậu ta có tìm thấy ý nghĩa cuộc đời không nhỉ?"

Lời này vừa thốt ra, bác sĩ Triệu bỗng giật mình một cái, ngay cả tâm tình pha trò cũng bốc hơi, ngay lập tức bày ra vẻ mặt nghiêm túc, lên giọng giáo huấn: "Này này Tống Ý, cậu tỉnh táo lại một chút. Đừng có học theo Văn Việt, mở mồm ra là nói cái gì mà "đồng cảm với bệnh nhân" nhé. Anh đây có tuổi rồi, các cậu cứ thi nhau khoác lên bộ dạng đấy, anh không chịu nổi đâu. Cậu muốn thế nào?

Làm phản à?"

"Không đâu anh Triệu, trước tiên anh bình tĩnh lại đã."

Tống Ý khẩn trương đặt dấu chấm hết cho bài sớ văn mà Triệu Sóc chuẩn bị tuôn ra. Nếu anh không lập tức hành động, Triệu Sóc nhất định sẽ lải nhải một tràng về đạo đức nghề y rồi là nội quy công việc.

Có điều cũng không thể trách bác sĩ Triệu, vừa được thăng chức lên Phó chủ nhiệm khoa không bao lâu đã bị Văn Việt doạ cho một trận thần hồn nát thần tính, từ đó đến nay anh ta luôn sợ bóng sợ gió, nhìn người nào cũng cho rằng họ là diễn viên đang nhập vai rất sâu.

Nhưng Tống Ý không phải Văn Việt.

Kể từ khi biết nhớ, Tống Ý đã hiểu rõ thế nào là bệnh tâm thần, thế nào là bệnh nhân tâm thần.

Đồng cảm với người bệnh?

Sao có thể cơ chứ, đối với Tống Ý mà nói, đây là một chuyện hết sức vớ vẩn.

Tống Ý trưởng thành nhờ chứng kiến cách điều khiển cảm xúc của cha mẹ mình. Trời sinh anh có chỉ số EQ cao chót vót, anh đã quá quen với sự che giấu thầm lặng và sự khắc chế h*m m**n.

Chính vì quá quen thuộc, cho nên anh đối xử với mọi người rất bình đẳng. Vui vẻ cũng được, phát điên cũng được, đa số những cảm xúc xuất hiện trong cuộc sống, Tống Ý đều coi là bình thường. Anh không cần ép chính mình phải đắm chìm trong tâm trạng giống như người bệnh. Chỉ cần quan sát và suy nghĩ một cách đơn giản và khách quan cũng đủ để anh hiểu được mọi chi tiết trong thế giới nội tâm của người bệnh.

"Thế ý cậu là gì? Cậu không nỡ để người bệnh xuất viện à?"

"Không đâu." Tống Ý xoay người, vỗ nhẹ lên vai Triệu Sóc như có như không, bất đắc dĩ nói: "Anh Triệu, đừng đoán mò nữa, chẳng lần nào anh đoán trúng cả. Anh xử lý nốt công việc nhé, em tan ca rồi về đây."

"…"

Đối xử với người bệnh nên có sự quan tâm và yêu thương, tuy nhiên vẫn nên đảm bảo khoảng cách và một sự lạnh lùng nhất định, Tống Ý rất giỏi trong khoản này.

Nhưng sự chuẩn mực ấy, khả năng cân bằng giữa việc chăm sóc tốt cho bệnh nhân và không tự làm khó chính mình ấy lại thường bị xem nhẹ. Nếu nhìn sâu xa hơn một chút sẽ cảm thấy nó rỗng tuếch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!