Đới Lam không biết Tống Ý cho Tưởng Tân Minh uống thuốc gì, hai chú cháu ra ngoài trò chuyện chưa đầy năm phút đã trình diễn một màn kịch sống động. Khi quay về Tưởng Tân Minh không chỉ không né tránh nữa mà còn hoà thuận khoác vai Tống Ý, vừa đi vừa cười nói khanh khách, đùa cợt xong vẫn không quên ra lệnh cho Đới Lam một cách nghiêm túc: "Thầy ơi cho em quá giang về nhé, em đau chân."
Đầu tiên là giả ngốc, sau đó là kể khổ, cuối cùng thuận lợi đạt được mục đích.
Chiêu trò bài bản như vậy chắc chắn là học từ Tống Ý.
Nhưng Tưởng Tân Minh rốt cuộc cũng chỉ là tay mơ, Đới Lam rất nhanh đã nhận ra công pháp ẩn bên trong bộ quyền mà cô vừa thi triển, hắn liếc mắt một cái liền nhìn thấu suy tính trong lòng cô học trò.
Trên đường về nhà Văn Việt, Đới Lam vừa lái xe vừa quan sát Tưởng Tân Minh thông qua kính chiếu hậu, nhìn cô ngồi gác chân bày ra bộ dạng đại gia cà chớn, Đới Lam muốn phì cười. Hắn hơi nghiêng mặt, ánh mắt vẫn nhìn thẳng con đường phía trước nhưng thân người lại nhích về phía Tống Ý ngồi ở ghế phó lái, hỏi anh: "Em đồng ý với con bé là cuối tuần này sang nhà Văn Việt chơi game rồi phải không?"
Tống Ý gật đầu: "Em quên chưa hỏi lại anh, anh có đi không? Nếu không thích thì thôi."
Đới Lam không trả lời ngay, thế nhưng Tưởng Tân Minh ở ghế sau đã sốt ruột đáp lời thay thầy của mình: "Thầy ấy có đi chứ ạ! Chú mà đi chắc chắn thầy ấy sẽ đi! Thầy cháu nói rồi, chú đi đâu thầy ấy sẽ đi cùng, chú là cát thầy ấy sẽ là gió, cùng bên nhau đến chân trời góc bể."
Tống Ý nghe vậy thì vui ra mặt, khoé miệng hơi kéo lên cao, thế nhưng anh không nói gì.
Đới Lam thực sự cạn lời, hắn đảo mắt ngao ngán, bất đắc dĩ đáp lời: "Rồi rồi rồi, tôi đi được chưa, trò yên lặng chút đi."
Căn hộ của Văn Việt cũng nằm trong Vườn Nguyệt Hồ, thuộc toà nhà bên cạnh nhà Tống Ý, hai người bọn họ năm ấy rủ nhau mua nhà cùng một khu để tiện giao lưu.
Xe lái vào tiểu khu, Tưởng Tân Minh rất biết suy nghĩ cho người khác mà bám lên lưng ghế phó lái để chỉ đường, vừa đi vừa nói với Đới Lam: "Thầy thả em ở đầu đường kia là được ạ, nếu đi sâu vào trong sẽ không có chỗ quay đầu. Em cũng không dám mời thầy lên nhà Văn Việt ngồi uống nước, trên ấy thực sự là… trừ máy chơi game thì chỗ nào cũng chán ngắt, cuối tuần này thầy lên sẽ biết."
Nói xong thì tự động xuống xe, trước khi đóng cửa còn hô to dõng dạc: "Em chào thầy, chào sư trượng ạ."
Khi Tưởng Tân Minh than thở về căn nhà của Văn Việt, Đới Lam chỉ để ngoài tai, hắn cho rằng học sinh của mình biết ý tứ, biết để lại không gian riêng tư cho hai người còn lại. Nhưng đến ngày chủ nhật Đới Lam mới phát hiện, hoá ra hắn đã nghĩ nhiều rồi, căn hộ của Văn Việt thực sự là một nơi khó ở.
Lần trước khi phải nhập viện cấp cứu, Đới Lam từng nghe Tống Ý nhắc đến bệnh sạch sẽ của Văn Việt, lúc ấy hắn cũng không quá để tâm, chỉ cho rằng Tống Ý đang dỗ vui mình mà thôi. Hiện tại xem ra hắn nên bớt ảo tưởng, có những chuyện thực sự nên coi là nghiêm túc, bằng không sẽ bị hiện thực vả mặt, đến lúc đó sẽ rất xấu hổ.
Văn Việt là điển hình của bệnh sạch sẽ theo kiểu "chỉ sợ chính mình khó chịu, không quan tâm đến người khác".
Bệnh sạch sẽ kiểu này có thể coi là thiên thần, ai cũng ước có một nàng tiên ốc lương thiện chu đáo như vậy ở bên cạnh, giúp mình quét tước dọn dẹp. Nhưng việc cậu ta "không quan tâm người khác" có một điều kiện tiên quyết, đó chính là "nước sông không được phạm nước giếng"— tôi không yêu cầu cậu phải trở thành công dân vệ sinh gương mẫu, thế nhưng cậu cũng không được tiến vào lãnh địa của tôi làm phiền tôi.
Thật rõ ràng, nhà chính là không gian riêng tư tuyệt đối của Văn Việt, những người muốn bước chân vào đây đều phải sát trùng toàn bộ vi khuẩn và bụi đất trên người.
Cửa vừa mở ra, Đới Lam nhìn thấy Văn Việt đang cầm một lọ cồn sát khuẩn bằng tay trái, một túi khăn ướt tẩm cồn bằng tay phải, vừa luôn miệng nhắc "từ từ, từ từ đã, chưa được vào đâu thầy Đới.", vừa điên cuồng xịt đẫm cồn quanh người Đới Lam và Tống Ý.
Đới Lam còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã bị ép phải tham gia lễ rửa tội bằng cồn y tế 75 độ.
"Thầy Đới à không phải tôi cố tình nhắm vào anh đâu, anh nhìn xem, Tống Ý cũng bị như vậy, cậu ta đã quen rồi này." Văn Việt nhét gói giấy tẩm cồn vào tay Tống Ý, tiếp tục giải thích với Đới Lam: "Con người tôi ấy mà, tuy là mắc bệnh sạch sẽ thật nhưng cũng mắc bệnh lười, ra ngoài thế nào cũng được nhưng vào nhà bắt buộc phải trải qua quy trình này. Tôi thích mời bạn bè đến chơi lắm nhưng mỗi lần khách về lại phải đi dọn nhà gần c.
hết, cho nên là ai vào nhà tôi cũng phải sát khuẩn thật kĩ, thầy Đới chịu khó nhập gia tuỳ tục một chút nhé."
Nói xong Văn Việt quay sang Tống Ý chỉ vào gói giấy tẩm cồn trên tay anh, ám chỉ Đới Lam nhìn theo mà học tập: "Đầu tiên phải lau tay, sau đó lau đế giày, lau xong thì vứt thẳng vào thùng rác ngoài kia đừng mang vào nhà nhé. Tống Ý, cậu lau xong rồi thì vào nhà đi, vào phòng tắm rửa thay đồ đi, cứ đứng đây một lát nữa lại bám bụi lên người bây giờ."
Tống Ý đưa tay đón túi nguyên liệu tươi vừa mua ngoài chợ mà Đới Lam đang xách, nói với hắn một câu "Em vào trước nhé" sau đó tiến vào nhà, bỏ lại Văn Việt đứng chặn trước cửa, tiếp tục phổ cập cho Đới Lam về "quy tắc vào nhà".
Khi Đới Lam dùng giấy tẩm cồn lau tay, Văn Việt đứng cạnh vẫn đang lải nhải, nói xong một hồi lại bắt chước phong cách của các giáo sư đại học, cứ năm phút trước khi hết tiết sẽ tiến hành tổng kết lại nội dung bài học, Văn Việt bắt đầu gọi học sinh duy nhất của mình đứng lên trả bài: "Anh đã nhớ kĩ chưa?"
"Nhớ kĩ rồi." Đới Lam ném khăn đã lau vào thùng rác: "Sau khi vào nhà phải đi tắm, thay quần áo, Tống Ý có sẵn đồ mặc ở nhà để ở đây còn tôi không có, là tôi không xứng, cho nên đành phải mặc quần áo cho khách vậy."
Văn Việt: "…" Mấy người học xã hội học đều có cách đúc kết vấn đề như vậy sao?
Đây là địa bàn của mình, Văn Việt đương nhiên bị động chạm đến lòng tự ái, cậu ta ngăn Đới Lam tiến vào, tiếp tục liến thoắng giải thích cái gì mà "tối hôm kia tôi mới biết anh muốn lên chơi, tôi đặt mua quần áo cho anh rồi nhưng hàng chưa về", "đồ cho khách trong nhà tôi cũng được giặt khử trùng rồi nhé, vừa sạch sẽ vừa đảm bảo vệ sinh", "nếu anh không thích thì mặc đồ của Tống Ý cũng được, cậu ta nhiều quần áo lắm",…
Đới Lam bị cậu ta lải nhải đến đau đầu, sớm biết mình sẽ phải nghe một bài ca như vậy, lẽ ra hắn không nên trêu chọc Văn Việt.
"Thôi được rồi bác sĩ Văn, tôi nhớ kĩ tất cả rồi. Cậu yên tâm đi, nếu có chỗ nào chưa đúng ý cậu, tôi sẽ cùng cậu dùng tăm bông đi chà ron gạch*, bây giờ có thể cho tôi vào nhà được chưa?"
Bị giày vò gần mười phút, Đới Lam mới đủ tư cách bước chân qua cánh cửa nhà bác sĩ Văn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!