Chương 49: Giai đoạn củng cố

Bác sĩ đều là những thiên thần áo trắng.

Đây là ấn tượng đầu tiên của Tưởng Tân Minh đối với người làm nghề y, cũng là ấn tượng sâu sắc nhất trong cô từ trước đến nay.

Trừ các bác sĩ tâm thần!

Đây cũng là một ấn tượng khác của Tưởng Tân Minh kể từ khi Văn Việt chuyển sang chuyên khoa này.

Đối mặt với một vị bác sĩ tâm thần lòng dạ nham hiểm, Tưởng Tân Minh không có gì để tâm sự, trong ba mươi sáu kế, giả bệnh là thượng sách.

"Ai ôi…" Cô vươn cánh tay không cầm nạng, giả bộ ôm một bên vai kêu la thảm thiết: "Thôi c. hết rồi, cánh tay này của em bị phế luôn rồi, sau này sợ là không thể viết luận văn được nữa. Vất vả bao năm qua, đến giờ sắp thoát được kiếp học hành! Thế mà hôm nay lại gặp hạn… Đau quá đi mất huhu—"

Cảnh tượng trước mặt có chút quen thuộc, Tống Ý kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Đới Lam một cái, nghĩ thầm, cô nhóc Tưởng Tân Minh này không hổ danh là học trò của anh, cả hai thầy trò đều thích diễn kịch, đều chọn trường phái khoa trương đến mức thoát ly hiện thực.

Lúc này đây Đới Lam xem như nắm quyền chủ động, hắn không chút lưu tình mà vạch trần học trò của mình bằng chính câu nói của Văn Việt năm ngoái: "Chỗ đấy là xương bả vai, không phải cánh tay."

Tưởng Tân Minh: "…" Một hồi trầm mặc, người ta thường nói khi không biết nên nói gì, hãy giữ im lặng. Thế nhưng sự trầm mặc này khiến Tưởng Tân Minh cảm thấy đinh tai nhức óc.

Sự thật chứng minh, tình thầy trò thắm thiết và tình chú cháu ấm áp chỉ là giả dối mà thôi, chỉ có tình huynh đệ đồng môn là chính nghĩa nhân gian. Một nhóm sinh viên đứng vây quanh bọn họ, chỉ có Hứa Lộ là người thiện lương nhất, thấy đàn chị của mình thê thảm như vậy, cô lập tức xông lên hỏi thăm: "Chị Tân Minh, ngã kiểu gì mà thành ra thế này? Có đau không vậy?"

Không có so sánh không có đau thương, Tưởng Tân Minh trừng mắt nhìn về phía Tống Ý và Đới Lam, phát hiện cả hai đang thủ thỉ chuyện gì đó không buồn để ý đến mình, vì thế cô ôm ngực đau lòng nói: "Chân tay không sao, đau là đau ở đây này."

Đới Lam thực sự là một người thầy không chút lương tâm, vừa nhìn thấy Tống Ý liền trực tiếp bước nhanh về phía người yêu, thái độ vô cùng ngạc nhiên: "Sao em tới đây mà không báo trước với tôi? Làm thế nào mà tìm được phòng này?"

Tống Ý hất cằm về phía Tưởng Tân Minh, bất đắc dĩ nở nụ cười: "Anh cho là cô cháu kia chỉ bán đứng em mà bỏ qua anh sao? Trong tay em đã có hết lịch dạy và sơ đồ giảng đường các tiết anh đứng lớp rồi. Sao nào? Anh không cho em đến à?"

"Đâu có." Đới Lam cười vô cùng hào hứng, hắn vui đến mức kéo tay áo Tống Ý dẫn anh đứng bên cạnh mình, nói: "Em muốn kiểm tra đột xuất lúc nào cũng được."

Thông thường trong các tiết đọc sách, Đới Lam sẽ chọn một vị trí ngồi trong góc, cho dù là sinh viên của hắn đang thuyết trình và hắn là giáo sư hướng dẫn, hắn cũng sẽ ngồi như vậy, các giáo sư và sinh viên khác đều đã quen với phong cách này.

Góc lớp này rất ít bị chú ý tới, Đới Lam luôn muốn tránh ánh mắt của người khác, hiện tại có thêm Tống Ý ngồi bên cạnh thật tốt.

Hôm nay đến lượt Hứa Lộ và Tưởng Tân Minh thuyết trình về cuốn  của tác giả Sarah Besky.

Khách quan mà nói, các buổi đọc sách thường mang tính chất trao đổi và thảo luận, giống như chủ đề của buổi đọc sách tối này là nhân chủng học, vừa không phải là sách nghiên cứu lý luận, vừa không phải các loại tạp chí khoa học, cho nên không cần giảng giải quá nhiều vì nội dung này không nằm trong đề thi. Khi đã trở thành nghiên cứu sinh, các bài giảng của thầy cô sẽ dần trở nên thứ yếu, quá trình nhận thức, lý giải, tự suy xét mới là trọng yếu.

Đến phần nhận xét, Đới Lam cũng không chiếm dụng quá nhiều thời gian của sinh viên, hắn chỉ tập trung vào hai phương diện chính đó là cấu trúc hành văn và hệ thống luận điểm, giải thích sơ qua bằng một, hai câu để sinh viên nắm được phương pháp tư duy của các nhà nghiên cứu và những người có kinh nghiệm học thuật, từ đó giúp sinh viên hình thành tư duy về "tính nhất quán của nhân loại", vậy là đủ.

Kết thúc buổi hướng dẫn đọc sách, Đới Lam quay đầu hỏi Tống Ý: "Tôi đưa em đi gặp các sinh viên của tôi nhé?"

Mà lúc này Tống Ý vẫn đang chăm chú đọc cuốn bản PDF trên điện thoại. Anh không trả lời mà nghiên cứu một cách cực kì chuyên tâm, không ngờ quá trình khảo sát trên các đồn điền lại mất nhiều công sức đến vậy. Vừa nãy khi nghe Đới Lam phân tích, Tống Ý cảm giác hắn rất am hiểu về lĩnh vực này, vì sao từ trước đến nay chưa bao giờ thấy hắn nhắc đến các công trình nghiên cứu liên quan đến nông nghiệp?

Giả sử trong tương lai Đới Lam phải đi làm khảo sát ở vùng dân tộc thiểu số, vậy anh sẽ rơi vào tình cảnh phòng đơn gối chiếc sao…

Hứa Lộ và Tưởng Tân Minh thuyết trình tới nội dung "Ảo tưởng về nông nghiệp thế giới thứ ba", Tống Ý vẫn chưa nghe lọt vào tai một chữ nào, trong đầu anh vẫn mải suy nghĩ những chuyện linh tinh, mãi chưa lấy lại sự tập trung.

Sau khi nghe Đới Lam hỏi chuyện, đầu tiên Tống Ý hơi giật mình, sau đó mới gật đầu đồng ý: "Được thôi."

Mỗi khi kết thúc một buổi đọc sách, các sinh viên đều chủ động đón đầu giáo sư Đới để nhờ hắn sửa luận văn.

Đầu năm là thời điểm vàng để nộp luận văn và đăng kí tham gia các hội nghị học thuật, sinh viên có cả một kì nghỉ đông trước đó để viết tiểu luận, đợi đến tháng 3, tháng 4 để chỉnh sửa và hoàn thiện, sau đó nộp lên các tạp chí khoa học, nếu may mắn có thể được công bố vào cuối năm. Quả nhiên, các sinh viên do Đới Lam dẫn dắt đều tới buổi đọc sách tối nay, đều ngầm hiểu mà vây quanh hắn, hoặc ôm Ipad, hoặc cầm bản cứng đã in sẵn, nhao nhao đòi được thầy chú ý tới.

Nhưng tối nay Đới Lam buộc phải khiến đám sinh viên thất vọng. Thấy đã tập trung đông đủ, Đới Lam cười tỏ vẻ áy náy: "Xin lỗi các trò, hôm nay không thể đọc luận văn của ai cả. Tối nay có buổi date rồi, các trò tha cho tôi! Tuần sau vào các khung giờ hành chính thì mang lên văn phòng nhé, hoặc là đặt lịch hẹn trong nhóm chat, ngày mai lần lượt đến gặp tôi tại quán café cổng tây học viện cũng được. Nếu gấp quá thì tối nay gửi bản mềm, đọc xong tôi sẽ trả lời qua wechat cho các trò."

Đám sinh viên đầu tiên là sửng sốt, cố gắng tiêu hoá xem những gì giáo sư vừa nói là thật hay đùa.

Mà đợi đến khi mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người đang đứng cạnh giáo sư, bọn họ mới ý thức được rằng— hoá ra thầy mình thoát ế rồi!

Hứa Lộ là người đầu tiên có phản ứng, nhìn thấy Tống Ý cô lập tức đỏ mặt sau đó hô lên một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!