Chương 46: Hắn là một cá thể tự do

Khoảng hai, ba giờ sáng Đới Lam tỉnh lại, sau khi tâm sự với Tống Ý đã là năm giờ sáng.

Còn chưa tới tiết xuân phân, mặt trời không mọc sớm như vậy ở Nguyệt Cảng.

Nhưng bình minh đã tới hay chưa, đối với Tống Ý mà nói cũng không có gì khác nhau. Anh chôn đầu trong lồng ngực Đới Lam, trước mắt là một mảnh đen kịt, chỉ có tiếng tim Đới Lam đập thình thịch.

Tống Ý không ngủ được, anh dứt khoát mở mắt nhìn chằm chằm cổ áo ngủ của Đới Lam, thất thần một lát.

Suy nghĩ trong đầu anh có chút hỗn loạn, có những ý tưởng đã thành hình, lại có những ý tưởng rất mơ hồ, tựa như những vì sao rải rác trên bầu trời, không cách nào tụ họp lại một chỗ.

Khi nhận thấy rằng Đới Lam đã ngủ say, Tống Ý mới khẽ khàng xuống giường, đi vào bếp rót nước.

Uống xong cốc nước, Tống Ý tiếp tục ngồi trong phòng bếp ngẩn người.

Anh nhớ lại lần đầu tiên đến nhà Đới Lam mình cũng ngồi trên chiếc ghế này, khi đó trên bàn còn bày đầy đồ ăn, không ai ăn cũng không ai dọn, anh và Chử Tri Bạch cứ như vậy ngồi bên mâm cơm tán gẫu.

Phòng bếp thực sự không phải nơi thích hợp để tâm sự, nhưng khi ấy bọn họ chẳng còn tâm tư để ý những chuyện này, hơn nữa, cho dù muốn đổi chỗ cũng không còn nơi nào khác, khi ấy căn hộ của Đới Lam đi tìm mòn mắt cũng không có một vị trí nào phù hợp cho hai người ngồi nói chuyện một cách đàng hoàng, có nơi để ngồi đã là may mắn rồi.

Lúc này mới trôi qua bao lâu? Đới Lam đã thay mới toàn bộ nội thất trong nhà.

Tuy rằng đã nghe Đới Lam kể chuyện trang trí nhà cửa từ lâu, thế nhưng Tống Ý không ngờ hắn lại bỏ công trang hoàng lộng lẫy đến mức này, cứ như hắn đang chờ anh chuyển đến sống cùng vậy.

Dép lê, khăn mặt, bàn chải, quần áo ngủ,… tất cả những vật dụng sinh hoạt từ lớn đến bé đều đã được chuẩn bị đầy đủ, tối hôm qua khi tắm xong Tống Ý còn nhìn thấy hai hộp kính áp tròng dùng một lần được đặt sẵn trên bồn rửa mặt, anh khiếp sợ không thôi. Tống Ý bị cận thị, đứng từ xa không nhìn rõ, mãi đến khi cầm lên tay kiểm tra mới xác nhận, đây chính là hãng lens mình thường mua, thậm chí độ cận hai mắt cũng chính xác.

Thấy vậy Tống Ý không khỏi kéo cao khoé miệng, lúc này anh mới ý thức được rằng mình đã bị cô cháu gái Tưởng Tân Minh kia bán đứng một cách triệt để.

Tống Ý biết Đới Lam đang đợi anh dọn sang đây, nhưng anh cũng biết tối hôm qua không phải thời cơ thích hợp để tiến thêm một bước, bằng không Đới Lam sẽ không tỏ ra kháng cự như vậy, trước khi chìm vào giấc ngủ cũng sẽ không nói ra câu "em cho tôi thêm chút thời gian", mà hắn sẽ thuận nước đẩy thuyền dẫn anh lên nhà luôn.

Nhưng Tống Ý không đợi được đến khi đó, tối hôm qua anh có loại dự cảm rất mãnh liệt, anh phát hiện trạng thái Đới Lam không bình thường, khi bước vào bệnh viện hắn nói rằng "tôi yêu em", kể từ lúc đó Tống Ý đã nhận ra có điểm bất thường. Tống Ý đoán rằng Đới Lam cũng không tự ý thức được điều này, sau khi xâu chuỗi lại những việc xảy ra hôm qua, mọi thứ cực kì giống lời từ biệt trước phút lâm chung, trong lúc không ai để ý, không khí tang thương đã xuất hiện từ lúc nào.

Lúc này trong lòng Tống Ý rất hoảng loạn.

Người bệnh có ý đồ nhảy lầu hôm qua, trùng hợp lại là sinh viên Đại học Nguyệt Cảng.

Quy tắc sáu cái bắt tay* luôn là một điều gì đó rất kỳ diệu trong xã hội này, bởi vậy con người luôn có cảm giác duyên phận khó nói thành lời, khiến người ta không khỏi thốt lên: trái đất này thật nhỏ bé.

*Quy tắc sáu cái bắt tay: ví dụ bạn gặp người A, người A giới thiệu cho bạn người B, người B giới thiệu cho bạn người C,… lần lượt như vậy, cùng lắm đến người thứ 6 sẽ là người mà bạn quen biết.

Tống Ý đã từng gặp bệnh nhân kia. Năm ngoái, Tưởng Tân Minh dẫn hai đàn em phụ trách dự án khởi nghiệp tới Bệnh viện số 3 xử lí giấy tờ, bọn họ từng mời Tống Ý một bữa cơm. Tuy rằng sau đó không còn liên lạc, thế nhưng Tống Ý vẫn có ấn tượng đối với cậu sinh viên bị chẩn đoán sai bệnh kia.

Cậu ta tên Quản Trạch, là bệnh nhân rối loạn đa nhân cách ngoại biên (BPD). Tối hôm qua khi họp hội chẩn, bác sĩ chủ trị của Quản Trạch nói rằng, trước khi nhập viện tại Bệnh viện số 3, Quản Trạch được chẩn đoán mắc chứng rối loạn lưỡng cực, phác đồ trị liệu vẫn tuân theo chẩn đoán này. Mà căn bệnh thật sự của cậu ta là BPD, trùng hợp chính là điều mà Tống Ý chỉ ra ở lần đầu tiên gặp mặt.

Hôm ấy có cả bạn gái cậu ta và Tưởng Tân Minh, gần như ngay ở lần đầu tiếp xúc, Tống Ý đã cảm nhận được sự thiếu thân thiện phát ra từ Quản Trạch, cảm giác ấy rất giống như khi tiếp xúc với Trần Huyền Mặc.

Không biết có phải do bệnh nghề nghiệp hay không, thế nhưng giác quan thứ sáu của Tống Ý khá chuẩn.

Sau vài ba câu trò chuyện với Quản Trạch, trong đầu Tống Ý chợt loé lên một suy nghĩ— anh ngờ ngợ đoán rằng, Quản Trạch biết rõ bệnh tình của mình, thế nhưng cậu ta không có ý định chữa khỏi nó, bởi vậy cậu ta cố tình giấu bệnh với những người xung quanh, đặc biệt là với bạn gái của mình.

Bạn gái của Quản Trạch là một nữ sinh xuất sắc, một nhân tài nổi danh của Đại học Nguyệt Cảng, còn chưa lĩnh bằng đã khởi nghiệp thành công, tuy không tham gia bất kì hội nhóm sinh viên nào, thế nhưng toàn trường không ai không biết đến cái tên "Bành Gia Hâm".

Thế nhưng cuộc đời rất biết cách trêu ngươi. Bành Gia Hâm nỗ lực tìm cách giúp những người mắc bệnh tâm lý có một cuộc sống thoải mái hơn, đầu tiên là mở doanh nghiệp, sau đó là làm từ thiện, dự án của cô ngày càng phát triển lớn mạnh. Còn Quản Trạch chỉ ôm theo trái tim chờ c. hết, cậu ta theo dõi và nắm được thời gian thay ca của các bác sĩ trực ban, trốn thoát khỏi sự kèm cặp của y tá, dựa theo đúng lộ trình trong kế hoạch mà chạy thẳng lên tầng thượng của bệnh viên.

Tống Ý không dám kể chuyện này cho Đới Lam, thế nhưng anh biết sớm muộn gì Đới Lam cũng sẽ nghe được toàn bộ.

Nhìn thấy cảnh này từ xa đã khiến Đới Lam bị kích động đến như vậy, nếu biết nhân vật chính trong câu chuyện ấy là một người sát sườn mình, Đới Lam sẽ cảm thấy thế nào đây?

Tống Ý rơi vào lo âu.

Văn Việt cũng có mặt ở hiện trường hôm qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!