Cảm giác khi hôn môi thật kì lạ.
Rõ ràng người chủ động là mình, rõ ràng người niết mạnh đến nỗi phần da sau gáy đối phương đỏ ửng lên cũng là mình, thế nhưng người cảm thấy bất an và rối bời cũng là mình.
Một băng một hoả dung hoà vào nhau, trái tim cũng trở nên khác thường. Đống đổ nát trong lòng bỗng mọc lên cỏ dại xum xuê, Đới Lam nhận ra chính mình đã quên đi cái gọi là chuẩn mực.
Lúc này hắn mới ý thức được rằng, dùng từ "phát điên" để hình dung chính mình là một việc nông cạn đến mức nào.
Trải qua đủ loại điên loạn, thế nhưng chúng chẳng thấm vào đâu so với vài giây điên đến ngất ngây này.
Hắn như hoá thành một con chó điên, sau khi hôn môi bắt đầu chuyển sang g*m c*n, mãi đến khi nếm được vị máu tanh ngọt trong miệng.
Đới Lam nổi điên, Tống Ý cũng dung túng cơn điên loạn của hắn.
Khi Đới Lam dừng lại rồi vùi mặt vào cổ Tống Ý mà cọ sát, anh mới vươn tay nắn vành tai hắn, động tác nhẹ như gãi ngứa, hỏi: "Bây giờ anh còn muốn c. hết nữa không?"
"Gì cơ?"
"Vừa rồi không phải anh nói là muốn hôn em trước khi c. hết à?"
Đới Lam mỉm cười, hắn buông hai bàn tay đang vòng ôm Tống Ý, hơi nghiêng người về phía trước để hai cái trán tì lên nhau. Ở cự ly gần như vậy, Đới Lam có thể nhìn rõ từng sợi lông mi cong cong của Tống Ý. Hắn lại có thêm phát hiện mới, trước kia hắn dùng hình ảnh con bướm vỗ cánh để miêu tả đôi mắt Tống Ý quả là vô cùng chuẩn xác.
Đới Lam nhìn hai giây, không nhịn được mà áp sát và thơm nhẹ lên đôi mắt Tống Ý, hôn xong vẫn cảm giác chưa đủ, muốn tiếp tục sự cuồng loạn lúc trước nhưng hắn chợt nhận ra khoé miệng Tống Ý đã bị mình g*m c*n đến rách da và rướm một chút máu.
Lúc này Đới Lam mới cảm thấy ngượng, hắn gục đầu lên vai Tống Ý để tránh né, khẽ r*n r* như đang tìm kiếm sự thương hại: "Bác sĩ Tống à…"
"Anh bớt đi." Tống Ý kéo ống tay áo sơ mi bên trái của Đới Lam, dùng sức miết lên những vết sẹo nơi cổ tay hắn: "Em đang hỏi anh đấy, hiện giờ còn muốn c. hết nữa không?"
"Hửm…" Đới Lam ngoan ngoãn lắc đầu: "Sao tôi nỡ bỏ đi được."
"Biết vậy là tốt." Tống Ý bực bội véo lòng bàn tay hắn: "Anh còn dám nói những câu coi em như thuốc độc vậy một lần nữa xem? Em chưa nói với anh phải không, trình độ đặt biệt danh của anh thực sự quá kinh khủng!"
"Em nói rồi." Đới Lam nhớ Tống Ý từng chê cả hai nickname hắn đặt cho anh, hắn không nhịn được mà tự cười chế giễu: "Em nói rất nhiều lần rồi."
Vất vả cả một ngày, hai người đều kiệt sức, thân thể mệt mỏi, tâm trí cũng căng thẳng, ngay cả cơm tối cũng không có ý định ăn, chỉ muốn về nhà đi ngủ. Thế nhưng trạng thái của Đới Lam không thích hợp để lái xe, Tống Ý đành phải đảm nhận trọng trách này.
Vừa lên xe chưa đầy hai phút, Đới Lam đã chìm vào giấc ngủ say, không biết hắn mơ thấy chuyện gì vui, đến nụ cười cũng không giấu được.
Về tới nhà Đới Lam còn chưa tỉnh, Tống Ý không nỡ đánh thức hắn, anh tự lái hai vòng quanh bãi đỗ xe dưới tầng hầm mới tìm thấy nơi đỗ xe của Đới Lam.
Sau khi đánh xe vào đúng vị trí, Tống Ý nghiêng người nhìn Đới Lam một cái, sau đó vươn tay nhéo nhéo chóp mũi hắn: "Lam ca, về đến nhà rồi, dậy thôi."
Đới Lam khụt khịt cái mũi, không nhúc nhích.
Tống Ý cười cười tăng thêm lực trên tay: "Thôi đừng giả bộ nữa, em bắc thang cho anh trèo xuống đấy, em biết anh tỉnh từ lâu rồi."
Đới Lam vẫn duy trì tư thế ôm ngực như cũ, tuy mắt nhắm nhưng miệng lại mỉm cười. Hắn đột nhiên vươn tay túm lấy cổ tay Tống Ý, kéo người về phía mình, sau đó mở trừng mắt, dùng giọng doạ dẫm: "Lúc nào cũng bóc mẽ tôi, một ngày nào đó tôi phải giận thật để em biết sợ mới được."
Tống Ý cởi dây an toàn, nhoài nửa thân trên về phía ghế phó lái, sau đó dùng đôi mắt mở to tròn nhìn lên: "Thử giận đi, em cũng rất tò mò, bên ngoài nhìn anh hiền lành thế này, rốt cuộc có bao giờ anh nổi nóng không?"
Đới Lam nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này, nghĩ một hồi vẫn cảm thấy đầu óc trống rỗng, bởi vậy hắn lắc đầu nói: "Thỉnh thoảng có quở mắng sinh viên vài câu, cũng hay độc miệng với tụi nó, nhưng chưa bao giờ thực sự nổi giận."
"Vậy nghĩa là em rất nóng tính à?" Tống Ý tròn mắt nhìn lên.
Đới Lam tháo đai an toàn, dùng hai tay che lại đôi mắt đong đưa quyến rũ của Tống Ý, cười nói: "Đừng tỏ vẻ dễ thương nữa, trong mắt tôi em rất hoàn hảo. Xuống xe thôi, theo tôi lên nhà nào."
Theo tôi lên nhà?
Tống Ý giật mình, khuôn mặt tuy bị che mất đôi mắt nhưng vẫn lộ rõ vẻ bất ngờ và khó tin.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!