Chương 42: Bàn về cái c.hết

Khi đưa đón Tống Ý đi làm, Đới Lam chưa bao giờ gọi điện thoại giục anh, lần nào hắn cũng đến trước mười phút sau đó chờ trong bãi đỗ xe. Nếu nói là lười, hắn là người nhiệt tình hơn bất cứ ai; nếu nói là chăm, hắn là người lười đến mức không buồn lấy điện thoại ra khỏi túi.

Nhưng Đới Lam không gọi điện, Tống Ý sẽ không chủ động hỏi, hai người mới xác định quan hệ chưa đầy hai tuần, cũng không biết đây là sự ăn ý hay giả bộ khách khí. Cách yêu đương có chút mất tự nhiên này, bọn họ vậy mà cảm thấy rất hoà hợp, có thể coi là vô cùng thống nhất trong hành động.

Thế nhưng hôm nay Đới Lam cảm thấy hơi buồn chán trong lúc chờ đợi, có lẽ là vì hôm nay phải tới bệnh viện hai chuyến, buổi sáng còn làm một loạt kiểm tra xét nghiệm, cơ thể hắn có chút không thoải mái.

Hơn nữa thời tiết bên ngoài rất âm u khiến lòng người không thể phấn chấn. Buổi sáng trời còn tạnh ráo, chiều muộn mây đen lại kéo đầy trời. Trong lòng Đới Lam nặng nề, cảm giác có thứ gì đó đang đè nặng chính mình, sự bất an như màn sương mù che phủ khiến người ta cảm thấy khó thở.

Đới Lam kéo cửa sổ xuống thấp nhất, hắn cố hít thở không khí bên ngoài nhưng vẫn cảm thấy bức bối nên đành cởi một nút áo sơ mi trên cùng.

Hiện tại trong lòng tràn ngập phiền muộn, hắn chỉ muốn được gặp Tống Ý sớm hơn một chút. Giống cậu học sinh tiểu học đứng trước cổng trường chờ bố mẹ tới đón sau giờ học, có đôi khi Đới Lam cảm thấy hắn không phải người đến đón Tống Ý, mà là hắn đang chờ Tống Ý đưa mình về nhà.

Tống Ý rất ít khi tan ca đúng giờ, nhất là vào những ngày trực phòng khám buổi chiều, hầu như ngày nào anh cũng tăng ca nhưng sẽ không ở lại quá muộn, bình thường chỉ khoảng 10-15 phút, nhiều nhất là nửa tiếng.

Nhưng hôm nay, Đới Lam đã chờ trong bãi đỗ xe gần một tiếng đồng hồ, Tống Ý vẫn chưa xuất hiện.

Trước cổng bệnh viện không một bóng người, ngay cả bảo vệ cũng mất tăm mất tích, trong bãi đỗ xe chỉ còn lác đác vài chiếc. Đới Lam nôn nóng nhìn điện thoại di động vài lần, vẫn chưa nhận được tin nhắn nào.

Tuy xe trong bãi ít nhưng ngoài kia lại có tiếng xôn xao, một lát sau Đới Lam còn thấy xe cứu hoả tiến vào cổng viện. Lúc này hắn mới ý thức được rằng, có lẽ trong bệnh viện đã xảy ra chuyện gì đó.

Nóng lòng lo cho Tống Ý, Đới Lam vội vàng xuống xe, hắn liếc mắt nhìn về phía khu nội trú, trong sân có một chiếc đệm cứu hộ màu cam đã được bơm căng. Phóng mắt nhìn thẳng từ chiếc đệm lên cao, Đới Lam phát hiện trên tầng thượng có một cậu thanh niên mặc quần áo bệnh nhân, nửa thân trên đã nhoài ra khỏi lan can.

Người này muốn làm gì là chuyện không cần phải đoán, trong lòng Đới Lam căng thẳng, hai chân như bị buộc chì, nặng đến mức không thể nhấc lên khỏi mặt đất.

Sắc trời ngày càng tối đi, chuyển từ màu xanh sương mù sang màu xanh thẫm, vài vì sao le lói trên bầu trời như kim tuyến điểm xuyết trên tà áo xường xám, chúng loé lên một cách yếu ớt, không có chút tác dụng soi sáng nào.

Một cơn gió nổi lên, quần áo bệnh nhân trên người cậu thanh niên kia bị gió thổi tung, toàn thân cậu ta lung lay như sắp đổ.

Chuyên khoa Sức khoẻ Tâm thần của thành phố Nguyệt Cảng nằm ở vùng ngoại thành, lượng người qua lại thưa thớt, nhưng lúc này đã có một đám đông xúm lại bên ngoài khu vực bị chăng dây giới hạn, ngay cả cảnh sát và bảo vệ cũng không ngăn cản được bọn họ.

Dưới sân xôn xao chỉ trỏ, trên nóc nhà lại yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe được tiếng gió.

Trước khi trời tối đen, bệnh nhân kia đã được các bác sĩ cứu xuống. Đới Lam đứng từ xa nên không thể quan sát rõ ràng, chỉ có thể nhìn thấy một bóng người chậm rãi tiến lại gần, sau đó nhanh như chớp túm lấy cậu thanh niên kia, kéo cậu ta rời xa lan can.

Bi kịch trên nóc nhà đã không xảy ra, hài kịch dưới sân viện cũng hạ màn.

Sau khi xe cảnh sát và cứu hoả rời đi, đám đông vây xem và những người đến quay phim chụp ảnh cũng giải tán. Xôn xao ồn ào một trận, rốt cuộc hiện trường cũng trở về dáng vẻ tĩnh lặng ban đầu, thế nhưng gợn sóng sẽ kéo dài ba bốn ngày trên các trang mạng xã hội.

Tutu là là một lời nguyền vĩnh hằng, cho dù bị truyền thông suy diễn thế nào, nó vẫn là một nỗi ám ảnh trong lòng người.

Từ khi xuống khỏi xe, Đới Lam vẫn luôn ngậm một điếu thuốc. Hắn không châm mà chỉ ngậm từ đầu đến cuối, đầu lọc đã trở nên ẩm ướt.

Ai về nhà nấy, dây cảnh giới được thu lại, bãi đỗ xe vẫn chìm trong sự tĩnh mịch, trừ nhân viên bảo vệ ở lại duy trì trật tự, xung quanh đã không còn người nào khác.

Tống Ý không gọi điện cũng không nhắn tin, Đới Lam thậm chí không cầm theo điện thoại, hắn biết Tống Ý đang bận, không nên tạo thêm áp lực cho anh.

Không rõ vì sao trời đã vào xuân nhưng vẫn tối sớm như vậy?

Lúc này trên đầu Đới Lam là bầu trời đen kịt, hắn thèm được hút một điếu thuốc, khao khát mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Hắn thở dài rồi tựa lưng lên cửa xe, rốt cuộc quyết định châm điếu thuốc trên tay, sau đó ngửa đầu nhả ra một làn khói trắng— mờ ảo, hư vô, giống như đàn sói chạy băng băng trên cánh đồng hoang vu.

Xuyên qua làn khói, Đới Lam phóng mắt nhìn trời, suy nghĩ về những chuyện có liên quan đến tutu.

Ngành xã hội học có một cuốn lý luận chuyên ngành kinh điển, chính là cuốn của Émile Durkheim. Mọi năm khi giảng dạy môn Phương pháp nghiên cứu xã hội, Đới Lam đều yêu cầu sinh viên phải đọc cuốn sách này. Một cuốn sách mang đậm tính chất xã hội học, không quá nặng về triết học, nội dung chủ yếu là nghiên cứu về biến đổi lượng và thống kế những nguyên nhân dẫn đến hành vi tutu.

Trong lúc còn là sinh viên, Đới Lam không có cảm giác gì đặc biệt đối với cuốn sách này, ai học ngành xã hội học cũng biết đến nó, coi nó là một loại tài liệu tham khảo. Khi trở thành giáo sư, hắn cũng không nảy sinh xúc động gì đối với cuốn sách đó, đơn giản chỉ nhắc đến nó khi hướng dẫn sinh viên thảo luận về các phương pháp nghiên cứu xã hội mà Durkheim sử dụng. Nhưng từ sau khi bị chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm, Đới Lam không bao giờ lật mở cuốn sách ấy ra nữa.

Từng là nhà nghiên cứu, lúc này lại biến thành đối tượng nghiên cứu, chủ thể biến thành khách thể, theo bản năng, ai cũng sẽ chống cự loại cảm giác khó chịu giống như tự soi gương và nhìn thấy mặt tối của chính mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!