Bệnh nhân rối loạn lưỡng cực mà Tống Ý mới tiếp nhận này, khi bước vào kì hưng cảm cậu ta sẽ đập đầu vào tường, cho dù có nhìn thấy người khác hay không cậu ta vẫn dùng hết sức bình sinh mà đập; khi bước vào kì trầm cảm cậu ta sẽ tìm đến phòng y tá, vừa ngồi vừa khóc, khóc đến ngất lên ngất xuống; chỉ những khi ở trong trạng thái bình thường cậu ta mới lôi kéo người khác ca hát.
Trong khoảng thời gian này Tống Ý cũng phát hiện ra một điều, cậu thanh niên này là một kẻ nhan khống, cậu ta chỉ lôi kéo trai xinh gái đẹp hát cùng, nếu có một người khác đẹp hơn đi qua trước trước mặt, cậu ta sẽ lập tức buông tay người hiện tại, chạy theo người mới.
Hiện tại người bệnh này đã vứt bỏ bác sĩ Tiền, chuyển sang theo đuổi bác sĩ Tống.
Tống Ý bất đắc dĩ liếc mắt nhìn bác sĩ Tiền một cái, không biết nên khóc hay nên cười.
Ngược lại bác sĩ Tiền vui như mở hội: "Quả nhiên cậu nhóc này thích bác sĩ Tống nhất. Vậy cậu ở đây chơi với Tống ca ca nhé, chị phải đi sang phòng khác đây."
Tống Ý bất đắc dĩ đỡ trán, đành phải vừa trấn an vừa răn đe cậu ta, xem như tạm thời quản được kẻ nhan khống đam mê âm nhạc này.
Sau một hồi bận rộn, Tống Ý mới có thời gian cầm di động giải thích với Đới Lam: "Lam ca, vừa rồi có bệnh nhân ấy mà."
"Không sao đâu, em cứ lo việc của em đi." Đầu bên kia Đới Lam đã nghe hết cuộc trò chuyện bên này, hắn không cúp máy mà kiên nhẫn chờ đợi, nghe một lúc cũng cảm thấy vui vui.
Bộ dạng Tống Ý trách mắng, trong mắt người khác có lẽ nó mang theo vẻ hung thần ác sát, nhưng trong mắt Đới Lam, hắn cũng cảm thấy anh rất đáng sợ… là kiểu đáng sợ một cách dễ thương. Chỉ cần Tống Ý không thực sự nổi giận, Đới Lam lúc nào cũng cảm thấy anh chỉ đang làm nũng.
"Lam ca, em biết anh đang nghĩ gì." Tống Ý đổi tay cầm di động, vừa đi vừa nói chuyện, băng qua hai phòng bệnh sau đó bước vào góc rẽ trên hành lang. Anh đứng đó chuẩn bị kết thúc cuộc gọi một cách trọn vẹn: "Không được nghĩ quẩn nghe chưa. Kết quả xét nghiệm rất tốt, sức khoẻ thể chất không có vấn đề gì, sức khoẻ tâm lý cũng đang tiến triển tốt. Anh đừng lo lắng hay sợ hãi bất cứ điều gì, có em ở đây, không có gì đáng sợ hết, anh hiểu không?"
Bác sĩ Tống lại bắt đầu dỗ trẻ con.
Mỗi lần được anh dỗ dành như vậy, Đới Lam đều không nhịn được mà kéo cao khoé miệng. Trước kia hắn cười để đáp lại Tống Ý và thể hiện rằng mình đã được an ủi, nói với anh rằng không cần dỗ nữa, xấu hổ lắm. Nhưng sau này nụ cười đã biến thành thói quen.
Ánh mặt trời ngoài kia có chút chói mắt, Đới Lam nâng tay che nắng, đứng gần lối ra vào ngẩn người một lát.
Theo bản năng hắn xoay người, ngẩng đầu nhìn biển hiệu với dòng chữ Chuyên khoa Sức khoẻ Tâm thần— dòng chữ màu đỏ như một cây thập tự treo trên cao.
Lúc này Đới Lam mới nhớ ra khổ thứ hai của bài thơ —
Ta bước vào nhà thờ thấy người ta
Sắp cưới nhau và họ đang làm lễ
Ta không nhìn mắt nhau và bước ra…
Tại vì sao hai chúng mình không thế?
Hắn đã hiểu được vì sao lúc ấy mình lại muốn ngâm bài thơ này cho Tống Ý nghe.
Trong xã hội ngày nay, tình yêu thường gắn bó chặt chẽ với hôn nhân, nó tượng trưng cho sự nối dõi tông đường, tượng trưng cho phân tử nhỏ bé nhất cấu thành xã hội. Nhưng Đới Lam không thích. Nếu nói rằng hắn xứng đáng có được thứ tình cảm thuần tuý như vậy, vậy thì hắn hy vọng tình yêu và cái c. hết của hắn sẽ đan quyện vào với nhau— cho dù đang hạnh phúc, cho dù đang mừng rỡ, cho dù đang được bao bọc bởi một tình yêu dịu dàng ấm áp, Đới Lam vẫn không thể buông bỏ cảm giác nặng nề và chua xót mà cái c. hết mang lại.
Đới Lam áp sát điện thoại lên tai, ánh mắt vô hồn mất đi tiêu cự, miệng lại thản nhiên đặt ra một câu hỏi tàn ác, trong lòng hắn chờ đợi một kết quả phán quyết thiêng liêng: "Tống Ý, nếu một ngày nào đó em không còn nữa, tôi phải làm thế nào đây?"
Mà giọng nói trong veo của Tống Ý truyền qua ống nghe, xuyên qua màng nhĩ, k*ch th*ch não bộ của Đới Lam, từng chút từng chút xua tan làn khói bi thương, sự chua xót cũng dần dần tan biến: "Không có chuyện ấy đâu. Bây giờ anh có đuổi em đi em cũng không đi."
Tống Ý có cách đối nhân xử thế rất dị thường, nó khiến người ta quen với việc được cảm thông, quen với việc ảo tưởng, quen với việc tự ngâm mình vào hũ mật, coi vạn vật xung quanh là mật đường ngọt ngào.
Giờ phút này ngay cả nỗi bi thương trong lòng Đới Lam cũng được phủ lên một tầng mật đường, nó trở nên mềm mại và mượt mà, trở nên lưu luyến và quấn quýt.
Đới Lam tạm dừng những bước chân vô định, đắm chìm trong những cảm xúc phức tạp, niềm vui sướng dạt dào nơi cõi lòng, ý cười tràn ra khắp gương mặt.
Mà ngay lúc này đầu bên kia điện thoại bỗng ồn ào một trận, có tiếng la hét kéo dài vài giây sau đó đột nhiên cắt đứt.
Tống Ý chưa bao giờ cúp máy đột ngột, lần này có lẽ là do một bệnh nhân nào đó nghịch ngợm đoạt mất điện thoại rồi.
Đới Lam bực bội nhíu mày, cảm thấy đây quả thực là top 3 những trường hợp sát phong cảnh. Nhưng hắn biết Tống Ý bận rộn nên không gọi lại, chỉ nhắn tin hẹn gặp lại buổi tối sau đó lái xe rời đi.
Quả nhiên nửa tiếng sau Tống Ý nhắn tin trả lời, giải thích rằng ban nãy điện thoại bị cậu thanh niên yêu ca hát cướp mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!