Chương 40: Dòng sông rực đỏ

Trước đây Đới Lam thường nghe đám sinh viên kể lể, nói rằng mấy cặp đôi yêu nhau chẳng biết giữ ý tứ, chẳng để ý thời gian địa điểm, hiện giờ hắn phát hiện mình cũng rơi vào trạng thái như vậy, đứng trước cửa văn phòng bệnh viện ôm ôm ấp ấp… Thực sự quá mất mặt.

Khi bác sĩ Tiểu Tinh xuất hiện, đập vào mắt cô là cảnh hai anh đẹp trai đứng ôm nhau, cô kích động hô "A" một tiếng, đỏ mặt nói: "Anh anh anh anh… anh chính là bệnh nhân đẹp trai nhập viện cấp cứu hôm trước phải không? Đẹp trai như ma cà rồng! Tôi nhớ rõ mà!"

Đới Lam hơi ngẩn người, lúc này mới tỉnh lại từ hũ kẹo cay đắng của đời mình. Hắn nhanh chóng buông Tống Ý ra, nhìn cô gái vừa bước tới, nhẹ giọng chỉ vào chính mình hỏi: "Chúng ta… từng gặp nhau à?"

Tống Ý thay đổi trạng thái rất nhanh, anh điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra, thò tay chỉnh lại vạt áo blouse, giải thích: "Lần trước anh bị viêm dạ dày cấp, phải nhập viện ấy, lúc ấy là ca trực của bác sĩ Vũ Tinh."

"À." Đới Lam nhìn chằm chằm chiếc ghim cài áo hình mặt trời trên áo blouse của bác sĩ Vũ Tinh, ký ức dần hiện lên, lúc ấy quả là có một nữ bác sĩ như vậy, hết lời khuyên nhủ hắn chuyển sang bệnh viện đa khoa, hoá ra chính là người này.

Đới Lam tiến lên một bước, khôi phục vẻ mặt xã giao nhiệt tình vốn có, lịch sự vươn tay cười và tự giới thiệu: "Hôm ấy làm phiền bác sĩ Vũ Tinh rồi, tôi tên là Đới Lam, là bạn của bác sĩ Tống."

"Bạn ạ?" Vũ Tinh hào hứng bắt tay với Đới Lam, hoàn toàn không tập trung vào chủ đề chính.

Đới Lam liếc mắt về phía Tống Ý, thấy anh nhún vai bình tĩnh nói: "Không phải bí mật gì, không cần giấu."

Lúc này hắn mới quay lại nhìn thẳng về phía bác sĩ Vũ Tinh, bổ sung thêm câu trả lời vừa nãy: "Bạn trai."

Hai chữ "bạn trai" vừa được thốt ra, bác sĩ Vũ Tinh lập tức đứng tại chỗ biểu diễn một màn mắt biến thành hình trái tim: "Ngọt quá đi mất, hai người các anh sao mà ngọt ngào thế… Huhuhu… Tổ trưởng ơi, em có thể… ấy ấy… bên kia… được không ạ?"

Cô vừa nói vừa dùng hai tay nâng mặt, điên cuồng nháy mắt về phía Tống Ý đồng thời đánh mắt về phía văn phòng, hận không thể viết thẳng lên trán những điều xấu hổ mà cô đang nghĩ trong đầu.

Tống Ý nâng tay phất phất ra ngoài, bất đắc dĩ nói: "Muốn đi kể thì đi đi, anh cũng chưa kể với ai đâu."

Lời này vừa nói ra, bác sĩ Tiểu Tinh như nhận được thánh chỉ, co giò chạy vọt vào văn phòng, kích động như một chú sóc đất, vừa gào rú vừa tuyên bố thay Tống Ý: "A a a a! Viện thảo của bệnh viện số 3 nhà mình là hoa đã có chủ rồi! Ngay ngoài cửa văn phòng mọi người ơi! Đẹp trai dã man luôn ôi cha mẹ ơi, hai người bọn họ 10 điểm xứng đôi huhuhu…"

Vừa rồi khi Tống Ý vào văn phòng lấy kẹo, Đới Lam chỉ đứng ngoài cửa chờ anh, chưa lộ mặt. Hiện giờ bác sĩ Tiểu Tinh đã bố cáo toàn thiên hạ, tất cả các bác sĩ có mặt trong văn phòng, bất kể già trẻ nam nữ, chỉ cần là người có quen biết với Tống Ý, đều nhao nhao thò đầu ra cửa như ong vỡ tổ.

Tình thế thật gay go.

Đới Lam cảm thấy thật may mắn, tuy rằng tối hôm qua hắn ngủ không ngon, thế nhưng sáng nay hắn vẫn dậy sớm vuốt tóc chỉn chu, chọn một chiếc áo sơ mi màu tím nhạt trông rất tây, tóm lại bộ dạng hôm nay của hắn cực kì xứng đáng để ra mắt đồng nghiệp của bạn trai.

Cái này được gọi là có đề phòng.

Tưởng Tân Minh kia tuy là kẻ lừa đảo hám tiền nhưng những thông tin cô cung cấp, Đới Lam đều ghi tạc trong lòng. Rất nhiều người để ý đến Tống Ý, chẳng may một ngày đụng độ toé lửa với tình địch, Đới Lam rất không có cảm giác an toàn, hắn buộc phải cảnh giác cao độ và chuẩn bị thật kỹ lưỡng!

Hắn buông bàn tay đang nắm tay Tống Ý, bước lên cười niềm nở, lần lượt vươn tay chào hỏi từng người, khi bắt tay cũng nhìn thẳng vào đối phương, dùng ngữ điệu không nhanh không chậm nói: "Lần đầu gặp mặt, xin phép tự giới thiệu tôi tên là Đới Lam, là giáo sư trường Đại học bên kia. Không biết nên xưng hô thế nào với mọi người nhỉ?"

"Chào bác sĩ Triệu nhé, hân hạnh được gặp cậu, Tống Ý rất hay kể về cậu."

"Kẹp tóc của bác sĩ Tiền trông độc đáo thật đấy, đúng là lụa đẹp vì người, vì đẹp sẵn nên kẹp tóc kiểu gì cũng đẹp."

"Bác sĩ Phương là đồng nghiệp cùng tổ với Tống Ý nhỉ? Bình thường Tống Ý cũng hay tâm sự với tôi, em ấy nói mọi người trong tổ đều có chuyên môn rất cao."

"Hôm nay gặp mặt có chút hấp tấp, tôi không làm phiền các bác sĩ nữa nhé, công việc của mọi người hẳn là rất vất vả, về sau có dịp chúng ta tụ tập một bữa."

Từ trước đến nay, chỉ cần là người Đới Lam muốn kết giao, hắn đều có thể khiến đối phương có thiện cảm với mình. Trong tình huống nào phải nói cái gì, làm thế nào để giữ một khoảng cách phù hợp, dùng cách gì để khiến đối phương cảm nhận được sự chân thành và cảm thấy thoải mái, đây đều là nghề của Đới Lam.

Lần đầu tiên gặp gỡ đồng nghiệp của bạn trai, tất nhiên phải giữ thể diện cho cả hai, thế nhưng không thể quá vồn vã, dễ bị coi là giả tạo, gây ra phản tác dụng. Hôm nay Đới Lam đã canh lửa rất khéo, sau một hồi xã giao làm quen với mọi người, hắn cũng phải tự cười thầm trong bụng, quả là làm khó một bệnh nhân trầm cảm như hắn, trong tình huống nước sôi lửa bỏng vừa rồi, không bỏ chạy trước khi lâm trận đã là rất dũng cảm rồi.

Bên này đã thu xếp ổn thoả, bên kia lại xuất hiện thêm một người nữa.

Người vội vàng chạy tới góp vui chính là vị loa phát thanh phường, giọng nói cậu ta sang sảng như Vương Hy Phượng*, vừa cất lời liền thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người: "Thầy Đới à, mọi lần gặp tôi anh có khách sáo như vậy đâu!"

*nhân vật trong Hồng Lâu Mộng, có thiết lập tính cách là một người phụ nữ đanh đá, chanh chua, cay nghiệt và độc ác nên có biệt danh là Phượng ớt.

Văn Việt nhào tới như tranh giành đồ ăn, cậu ta choàng tay quanh vai Tống Ý, nói với Đới Lam: "Mới sáng sớm ngày ra, anh đến tận văn phòng chúng tôi làm gì thế? Phát tiền lì xì à? Thật ra không cần câu nệ như vậy đâu, cứ chuyển khoản wechat là được mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!