Trước khi đi ngủ, Đới Lam lướt xem vòng bạn bè của Tống Ý, xem một hồi liền cảm thấy vui vẻ.
Vòng bạn bè của Tống Ý được cài chế độ công khai, thế nhưng chỉ có một bài đăng duy nhất cách đây hơn mười năm, có lẽ là khi anh mới dùng wechat, đó là một status đơn giản— Đăng một bài lên vòng bạn bè để chứng minh với mọi người: Tôi không hề block ai hết, chỉ là tôi không thích đăng gì mà thôi.
Ừm, quả là phong cách của Tống Ý.
Đới Lam không biết trước khi đi ngủ Tống Ý có giống mình, lướt xem vòng bạn bè của đối phương, sau đó cảm khái một câu "ừm, quả là phong cách của Đới Lam" hay không.
Hy vọng là không.
Dù sao thì trang cá nhân của hắn thực sự rất nhức mắt, chủ yếu là chia sẻ lại các bài tuyên truyền từ các trang thông tin học thuật uy tín, nội dung là các đề tài nghiên cứu được công bố của hắn. Những bài tuyên truyền này đều viết caption khen ngợi rất khoa trương, đọc lên là nổi da gà. Đây là luật ngầm của giới nghiên cứu học thuật, nói đi nói lại cũng là một hình thức xã giao, Đới Lam không thể không chia sẻ lại cho đúng thủ tục, chia sẻ về trang cá nhân của mình rồi cũng lười xoá, thậm chí đôi khi quên mất mình từng chia sẻ bài này rồi, dần dần qua bao năm tháng, vòng bạn bè của hắn biến thành một con công xoè đuôi khoe khoang, càng lướt càng thấy xấu hổ.
Đới Lam vốn cảm thấy hơi ngượng, hắn định cài sang chế độ chỉ hiển thị bài đăng trong ba ngày gần nhất, hoặc là xoá toàn bộ bài đăng trên vòng bạn bè, thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Tống Ý đã nhìn thấy mặt tối nhất trong con người hắn, lúc này cũng nên thể hiện một chút mới đúng. Xem thì cứ xem đi, anh muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.
Trong đầu Đới Lam vẫn nhớ mãi câu nói của Tống Ý trước khi anh lên lầu, "sao lại gọi em là ánh trăng, nghe quê thế". Lúc ấy Đới Lam đã hứa hẹn sẽ "tìm cho em một biệt danh khác đỡ quê hơn", nhưng hiện tại hắn không thể nghĩ ra một cái tên nào phù hợp để gọi Tống Ý.
Mãi đến lúc nằm lên giường hắn vẫn chưa nghĩ ra, suy tư một hồi liền chìm vào giấc ngủ, ngay cả thuốc cũng quên uống.
Đây là lần đầu tiên Đới Lam có thể ngủ sớm như vậy mà không cần đến sự hỗ trợ của thuốc.
Không biết có phải do tác dụng của Agomelatine hay không, từ khi Đới Lam bắt đầu uống thuốc đều đặn, một tháng trở lại đây hắn đều tỉnh rất sớm, đồng hồ sinh học thức dậy lúc bảy giờ trước kia, lúc này đã bị đẩy lên thành sáu giờ rưỡi.
Mặc dù tối hôm trước không dùng thuốc, ngày hôm sau hắn vẫn thức dậy vào lúc 6h30. Vì trong lòng bồn chồn nhớ mong, cho dù ngủ ngon đến đâu cũng sẽ tự giác tỉnh.
Đầu tiên Đới Lam vào bếp làm bữa sáng cho hắn và Tống Ý. Hắn đã lên sẵn thực đơn từ tối qua, ngạn ngữ có câu "muốn nắm giữ trái tim một người, trước tiên phải nịnh cái dạ dày của họ". Nhưng dựa vào trình độ kén ăn của Tống Ý, tạm thời Đới Lam không chắc nắm giữ trái tim của anh dễ hơn, hay là nịnh cái dạ dày của anh dễ hơn.
Làm xong bữa sáng, Đới Lam chạy đi tắm, tuy rằng đêm qua hắn đã tắm trước khi đi ngủ, nhưng hắn không muốn toàn thân mình ám mùi dầu mỡ khi đến gặp người ta. Thậm chí trong lúc tắm, hắn còn cố ý bơm thật nhiều sữa tắm, tìm cách làm cho bản thân trở nên "ngon" hơn trong thời gian ngắn nhất.
Sáng sớm đã xịt nước hoa có vẻ hơi lộ liễu, không xịt lại có chút kém sang trọng, chỉ có mùi sữa tắm và mùi xà bông là thuần tuý nhất. Trong lúc vuốt tóc Đới Lam thầm cảm khái: chưa mảnh tình vắt vai thì sao, chưa ăn thịt heo chẳng lẽ cũng chưa từng thấy heo chạy, chút tiểu xảo này ấy mà, bản thân hắn nắm rõ trong lòng bàn tay.
Thời tiết mùa xuân "cao nhất 30, thấp nhất 15" ở Nguyệt Cảng, hôm nay rốt cuộc chuyển sang trạng thái "cao nhất 30 độ".
Trong ánh nắng sớm chan hoà, Đới Lam mặc một bộ đồ phong cách thoải mái màu xám nhạt, trên tay cầm bánh sandwich và một lọ sữa chua, đi vòng vòng dưới sân toà nhà của Tống Ý.
Tối hôm qua bọn họ không hẹn giờ, muốn gặp nhau phải dựa vào duyên phận. Sáng nay đến trước sảnh toà nhà Đới Lam cũng không gọi điện hay nhắn tin, chỉ đứng dưới kiên nhẫn chờ đợi.
7 giờ 15 phút, Tống Ý xuống lầu. Bước ra khỏi cổng toà nhà, quần áo trên người anh cực kì chỉn chu, áo sơ mi màu xám đậm được là phẳng phiu phối với quần tây cạp cao màu đen, thoạt nhìn chân dài eo thon, từ góc độ nào cũng thấy đây là một người chuyên nghiệp và tinh tế.
Nhưng cái vị chuyên nghiệp tinh tế này, toàn thân từ trên xuống dưới đều tràn ngập sự mất kiên nhẫn, gương mặt có vẻ còn chưa tỉnh ngủ, ngoài miệng ngậm một miếng bánh mì gối. Đôi mắt vốn to tròn và sáng lấp lánh, lúc này chỉ hiện lên nỗi oán hận "tôi không muốn đi làm".
Người làm công ăn lương với vẻ mặt ngái ngủ bước ra khỏi cổng toà nhà, khi nhìn thấy Đới Lam lập tức bừng tỉnh, hô lên một câu không hề nhỏ: "Ơ! Anh đến đón em đi làm thật này!"
Vì mở miệng nói chuyện nên miếng bánh mì lập tức rơi xuống. Nếu là trước đây Tống Ý sẽ phản ứng rất nhanh để vươn tay bắt lấy nó. Nhưng sáng nay nhìn thấy Đới Lam thực sự khiến anh quá bất ngờ, không chỉ IQ tụt giảm mà tâm tư cũng chẳng thiết tha gì miếng bánh nữa.
Đới Lam cười cười bước tới, hắn cúi người nhặt miếng bánh mì dưới đất lên, sau đó đưa cho Tống Ý gói bánh sandwich, nói: "Rơi rồi thì ăn món mới."
Tống Ý nhận gói bánh, ngỡ ngàng nói: "Vẫn còn nóng này! Anh tự làm đấy à?" Anh có chút không tin vào mắt mình, cúi đầu nhìn thoáng quá, phát hiện mặt ngoài của lát bánh đã được nướng giòn, hiển nhiên bữa sáng này đã tốn kha khá thời gian để chuẩn bị. Tống Ý lại hỏi: "Sáng nay mấy giờ anh dậy thế?"
Đới Lam vứt miếng bánh mì bị rơi vào thùng rác, thuận tay cắm ống hút vào chai sữa chua uống AD canxi giúp Tống Ý, khi đưa sữa qua, hắn cười nói: "Cũng không sớm lắm, tự tỉnh thôi. Em ăn thử xem có hợp khẩu vị không, nếu không ngon miệng thì lần sau tôi đổi món khác cho em."
Tống Ý ngẩn người đứng tại chỗ không nhúc nhích, anh chớp chớp mắt nhìn Đới Lam, trong đầu vang lên câu nói trước kia của Chử Tri Bạch "Đới Lam sẽ là một người bạn trai rất tri kỷ".
Năm sáu năm ăn bánh mì gối cho qua bữa sáng, lần đầu tiên bác sĩ Tống được người khác làm sandwich đưa đến tận cửa, rốt cuộc anh mới hiểu thế nào là "có một cái bánh bao nóng hổi trên tay quan trọng hơn bất kì chuyện gì khác".
Đây đâu phải chỉ là tri kỷ, mà là cực kì tri kỷ rồi!
Cơn gắt ngủ hoàn toàn bị đánh bay bởi gói sandwich, Tống Ý ho nhẹ một tiếng rồi khôi phục vẻ mặt cương thi lạnh lùng như trước. Anh tiến lên một bước, cúi đầu hút sữa chua nhưng không có ý định tự cầm lọ sữa, cứ như vậy để người khác hầu hạ.
Sữa chua AD canxi đã xoa dịu được tâm hồn bị tổn thương của nô lệ tư bản. Hương vị trong miệng khiến Tống Ý nhớ lại thời thơ ấu, anh cố gắng đè xuống tâm tình vui sướng của mình, tiếp tục làm mặt lạnh đưa chai sữa chua sang, thản nhiên nói một câu "anh cầm giúp em", sau đó sải bước rời đi trước, bỏ mặc Đới Lam ở phía sau. Tống Ý cần vài giây để ổn định lại cảm xúc và biểu cảm của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!