Chương 35: Pháo hoa

Khi bước vào tiệm, một nhân viên phục vụ có vẻ quen thuộc với Đới Lam tiến lên chào hỏi, cậu ta dẫn hai người tới bàn mà Đới Lam thường ngồi, là một góc khá yên tĩnh.

Nơi đó không quá rộng, một chiếc bàn ăn dành cho hai người hình chữ nhật, Đới Lam và Tống Ý ngồi đối diện nhau, không quá gần gũi cũng không quá xa cách, rất phù hợp cho buổi hẹn đầu tiên.

Nhân viên phục vụ đưa cho mỗi người một quyển menu, Tống Ý nhìn sơ qua rồi đặt xuống nói: "Em đói hoa mắt rồi, muốn ăn tất cả mọi thứ nhưng lại chẳng muốn ăn gì, bình thường anh hay ăn món gì thì anh gọi đi."

Đới Lam không từ chối, hắn chỉ vào một số món nổi tiếng của quán, sau đó lựa theo sở thích của Tống Ý mà order đủ chay đủ mặn, sợ Tống Ý ngán nên gọi thêm một phần trứng hấp gan ngỗng.

Gọi món có thể coi là một kĩ thuật xã giao cơ bản, Đới Lam khá thành thục trên phương diện này.

Nhân viên đã nhận được order, cậu ta mỉm cười nhìn Đới Lam, hỏi: "Hôm nay anh muốn dùng rượu không ạ?"

Đới Lam hơi do dự nhìn về phía Tống Ý, thấy anh đã dời mắt đi nơi khác, làm bộ không can thiệp. Hắn vẫn có chút chột dạ, sau khi trả lại hai quyển menu cho nhân viên phục vụ bèn nói: "Vậy lấy 300ml đi."

"Vẫn là loại 23 phải không ạ?" Cậu phục vụ hỏi lại.

"Ừm, loại 23 nhé." Đới Lam gật gật đầu.

Khi Đới Lam trao đổi với nhân viên phục vụ, ánh mắt Tống Ý liên tục đảo qua hai người bọn họ.

Tống Ý phát hiện con người Đới Lam thực sự rất thần kỳ— hắn có một người bạn sẵn sàng lao tâm khổ tứ vì hắn như Chử Tri Bạch, điều này Tống Ý không lấy làm lạ, dù sao thì tính cách Đới Lam rất tốt, hắn xứng đáng có một người bạn như vậy; hắn lại có một cô học trò tôn sùng hắn tuyệt đối như Tưởng Tân Minh, điều này cũng không có gì bất ngờ, dù sao thì năng lực học tập của Đới Lam thực sự đáng nể, học trò tất nhiên sẽ sinh ra tâm lý ngưỡng mộ.

Nếu Tống Ý nhớ không nhầm, Chử Tri Bạch từng kể rằng Đới Lam và Trần Huyền Mặc mới quen biết nhau chưa đầy 1 tuần. Nhưng trong hai ngày Đới Lam ốm liệt giường, Tống Ý rõ ràng có thể cảm nhận được, cậu nhóc họ Trần luôn thờ ơ với mọi việc xung quanh kia, thế nhưng lại cực kì quan tâm đến Đới Lam, tuy ngoài miệng không nói ra, nhưng trong lòng luôn âm thầm để ý. Thật ra có thể dùng từ "hợp tính" để giải thích chuyện này, dù sao thì Văn Việt và Chử Tri Bạch cũng trở thành bạn bè chỉ sau một chầu rượu.

Thế nhưng trường hợp trước mắt, Tống Ý không thể lý giải được. Khi đã tận mắt nhìn thấy Đới Lam và ông chủ nhà hàng giao lưu với nhau, Tống Ý mới hoàn toàn hiểu được câu nói mà Chử Tri Bạch dùng để đánh giá Đới Lam "người này gặp ai cũng thân tình".

Rốt cuộc Đới Lam làm cách nào để đối xử thân tình với tất cả mọi người?

Rõ ràng hắn sinh ra và lớn lên tại Hoa Dương, sau khi chuyển đến Nguyệt Cảng làm việc vài năm đã có thể thân tình với tất cả những người xung quanh. Không hề có chút phong cách nào của "một người tha hương"? Ngược lại hắn còn đảo khách thành chủ, vòng quan hệ xã hội còn rộng hơn người bản xứ Nguyệt Cảng là Tống Ý đây.

Chưa bao giờ Tống Ý trở thành bạn bè với chủ một nhà hàng, thậm chí còn không tính là người quen. Theo bản năng, anh khá chống cự những mối quan hệ có tính mục đích.

Nhưng Đới Lam thì khác, hắn thân tình với chủ quán bar, chủ quán thịt chim, ngay cả nhân viên phục vụ cũng quen với hắn, không phải chỉ là sự xã giao giữa chủ và khách, mà bọn họ thực sự là những người bạn của nhau. Là bạn bè trước, sau đó mới là mối quan hệ dịch vụ, thậm chí vế sau có thể bỏ qua.

Ngoài Đới Lam, Tống Ý chưa gặp một người nào khác có năng lực hoà nhập nhanh chóng và mạnh mẽ như thế.

Đây là một loại năng lực khó tả, dù sao thì Đới Lam không phải người hoạt ngôn, hắn không giống kiểu người như Văn Việt, đi đến đâu cũng xởi lởi trò chuyện trên trời dưới biển, thậm chí có những lúc Đới Lam sẽ im lặng tuyệt đối, nhưng thần kỳ ở chỗ, chỉ cần hắn giơ chân nhấc tay cũng đủ phát ra một loại khí chất thu hút người khác.

Ông chủ quán tóc dài vừa rồi, cậu ca sĩ quán bar đêm Noel, ngoài ra còn có Trần Huyền Mặc một người làm nghệ thuật chân chính,… vì sao những người xung quanh Đới Lam đều rất… ừm… nói chung là như cái động bàn tơ vậy.

Mặc dù Tống Ý đang âm thầm tính toán trong lòng nhưng kỳ thực anh cũng không quá để tâm, đối phó với quân địch giả tưởng cũng là một cách rèn luyện bộ não, anh có thể dùng nó để giết thời gian vậy.

Bên này Tống Ý đang mở rộng chiến dịch đến tận Siberia, bên kia Đới Lam đang thấp thỏm không yên vì chuyện order rượu, hắn không biết mình nên giải thích với Tống Ý ra sao.

Khi hắn còn đang nghĩ ngợi, nhân viên phục vụ đã mang rượu ra, đó là một bình rượu sake Nhật Bản, nhân viên phục vụ giúp mở nắp bình rồi rời đi.

Bình rượu 300ml nhỏ nhắn xinh xắn, Tống Ý thấy hay hay nên cầm lên quan sát, nhãn dán ngoài bình viết: Dassai, hai cắt ba phần.

"Hai cắt ba phần có nghĩa là gì?" Tống Ý hỏi.

Đới Lam ậm ừ một lát như đang nghĩ cách giải thích, sau đó cảm thấy không biết giải thích thế nào bèn nói bừa: "Một hạt gạo cắt hai nhát chia thành ba phần."

Vừa nghe liền biết là bịa, Tống Ý buông bình rượu xuống hỏi: "Thật à?"

Đới Lam rút di động tra baidu, vừa gõ chữ vừa nói: "Tôi bịa đấy, thuận miệng nói vậy thôi, thực ra tôi cũng không hiểu lắm, từng uống loại 45 và 39 rồi nhưng cảm thấy loại 23 vẫn là ngon nhất."

Còn chưa tra ra kết quả, phía sau đã có người lên tiếng đưa ra một câu giải thích tiêu chuẩn: "Hai cắt ba phần ấy mà, có nghĩa là mỗi hạt gạo chỉ lấy 23% lõi gạo để ủ rượu. Tương đương với nó, ba cắt chín phần nghĩa là lấy 39% lõi gạo, bốn cắt năm phần là 45%, cứ nhớ số càng nhỏ thì uống càng ngon là được."

Nói xong Đại Lam đặt hai hộp kem xuống trước mặt Đới Lam và Tống Ý, vỗ một cái lên lưng Đới Lam rồi thuận tay khoác vai hắn: "Không hiểu thì phải hỏi người có chuyên môn, đừng bốc phét ảnh hưởng kinh doanh quán người ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!