"Đã lâu không gặp, thầy Đới."
Dưới bục giảng, Tống Ý đứng khoanh tay ôm ngực, nở nụ cười dịu dàng.
Khi dạy học, Đới Lam không nhìn thấy Tống Ý trong giảng đường, nếu không hắn đã chẳng nói năng mất kiểm soát như vậy.
Bình thường phong cách lên lớp của hắn không giống hôm nay, các thầy giáo trẻ ít khi trêu đùa trong lớp, dù sao thì thi thoảng sẽ có các đoàn thanh tra ghé thăm đột xuất, nếu bài giảng lan man không theo giáo trình rất dễ bị mời lên văn phòng uống trà.
Hai ngày nay Đới Lam quả thực có chút hưng phấn, khuôn mặt rạng rỡ tươi cười.
Hiện giờ gặp lại Tống Ý, Đới Lam nhanh chóng thu lại vẻ đắc ý ấy. Hắn lấy lại bình tĩnh, bước lại gần Tống Ý, đương nhiên phải bày ra bộ mặt khác— kín đáo, e dè, không quá phô trương.
Hơn một tháng không gặp mặt, Đới Lam có chút câu nệ khi đối diện với Tống Ý, giọng điệu cũng trở nên khách sáo hơn: "Bác sĩ Tống đến vì công việc à? Hay là có chuyện gì cần tìm tôi?"
Tống Ý thì ngược lại, anh vẫn duy trì thái độ như trước kia, ngữ khí vô cùng thản nhiên: "Sáng nay tôi đến Đại học Nguyệt Cảng tham gia toạ đàm tâm lý. Vừa vặn không có việc gì làm, buổi trưa ăn cơm xong tiện đường ghé qua đây gặp anh."
"Ăn cơm xong đến đây luôn?" Đới Lam đã bắt được ý chính: "Vậy chẳng phải em đã nghe tôi giảng suốt cả buổi chiều sao?"
"Ừm." Tống Ý gật đầu: "Thầy Đới giảng bài rất cuốn."
Đới Lam nhíu mày không rõ câu vừa rồi là lời khen hay Tống Ý chỉ đáp cho có lệ. Nhưng hắn suy xét cẩn thận, Tống Ý vừa không phải là người tiết kiệm lời khen, vừa không có thói quen trả lời qua loa lấy lệ.
Vậy là Tống Ý thực sự đang khen mình sao?
Nghĩ đến đây, Đới Lam đột nhiên cảm thấy lâng lâng, khi biết tin mình lọt "Top 10 giáo sư được sinh viên hệ đại học yêu thích nhất", hắn cũng không bay bổng như lúc này.
Đới Lam quay đầu nhìn Tống Ý một cái, vừa rồi trong lòng suy nghĩ ngổn ngang, hiện tại hắn mới chú ý tới một chi tiết, vị bác sĩ chủ trị ngày thường luôn khoác áo blouse trắng bên ngoài áo sơ mi, hôm nay lại ăn mặc như một sinh viên— áo len mỏng màu vàng nhạt và quần kaki ống suông, quá trẻ trung rồi, tỉ lệ sát thương là 99%.
Đới Lam không buồn che giấu ánh mắt của mình, hắn vẫn nhìn chằm chằm Tống Ý, đảo lên đảo xuống từ đầu đến chân, sau đó thỉnh thoảng lại "ồ" lên một tiếng quái gở.
Tống Ý bị Đới Lam soi mói đến phát ngượng, anh cười mắng một câu: "Làm trò gì thế? Anh muốn gì?"
Đới Lam cố tình trêu anh: "Bác sĩ Tống, em mặc thế này đến trường, có sinh viên nào xin add wechat không?"
Tống Ý cúi đầu nhìn thoáng qua bộ quần áo của mình, giải thích: "Không phải đi tham dự toạ đàm tâm lý dành cho sinh viên sao, mùa xuân là thời điểm có tỉ lệ phát bệnh trầm cảm cao nhất, chọn trang phục có màu sắc ấm để tăng độ tương tác, sinh viên nhìn vào cũng thấy thoải mái hơn."
Đới Lam lại "ồ" lên một tiếng kì quái, vừa sóng vai đi bên cạnh Tống Ý rời khỏi giảng đường, vừa tiếp tục trêu anh: "Ai hỏi em về độ tương tác đâu, người ta đang hỏi có ai xin wechat của em không?"
Tống Ý bị sự ấu trĩ của Đới Lam chọc cười, anh bất đắc dĩ nói: "Không có đâu. Sinh viên lên lớp đều rất chăm chú nghe giảng, thầy Đới hài lòng chưa?"
"À thế à—" Thầy Đới không hề tỏ ra hài lòng, hắn chép miệng sau đó rút ra điện thoại của mình, vừa bấm mật khẩu vừa nói: "Sinh viên thời nay ấy mà, đúng là thiếu mắt thẩm mỹ. Không có ai xin thì thôi, mấy đứa nó chê thì để tôi."
Nói xong Đới Lam chìa mã QR kết bạn ra trước mặt Tống Ý, cười nói: "Bạn gì ơi, chúng ta add wechat được không? Mình ban xã hội, học lực rất tốt, sau này có bài tập nhóm gì đó mình sẽ kéo điểm giúp bạn."
Tống Ý nâng mí mắt liếc nhìn Đới Lam một cái, anh cảm thấy vẻ mặt cười hì hì lúc này của hắn có chút ngốc nghếch, thế nhưng anh vẫn chiều ý đối phương.
Tống Ý lấy di động quét mã, gửi lời mời kết bạn sau đó nói: "Mới không gặp một tháng mà đã đến nông nỗi này à? Tôi còn tưởng lần trước anh giận tôi, hôm nay gặp nhau sẽ làm bộ xa lạ cơ."
Đới Lam cười cười bấm vào thanh Lời mời kết bạn, mừng rỡ chấp nhận yêu cầu kết bạn của Tống Ý, sau đó lại giả bộ vô tội nói: "Ai bảo một tháng, 6 tuần rồi đấy, 42 ngày rồi. Thế này còn chưa đủ xa lạ à? Đến bây giờ chúng ta mới add wechat, em còn muốn xa lạ đến mức nào nữa?"
Nhắc đến vụ wechat, Đới Lam tức muốn nổ phổi. Mấy ngày quay về Hoa Dương, Đới Lam phát hiện Chử Tri Bạch cái tên phắc boy ph*ng đ*ng này, chỉ trong hai ngày hắn ốm liệt giường đã kịp add hết wechat của Tống Ý và Văn Việt, thậm chí cả Tưởng Tân Minh cũng không thoát khỏi tay y!
Đới Lam tức không chịu được, hắn quyết định bơ luôn Chử Tri Bạch.
Chử Tri Bạch còn khoe khoang đắc ý: "Sao nào? Em chịu anh luôn đấy, đến wechat còn chưa xin được mà đã tỏ tình với người ta!"
Cà khịa như vậy còn chưa đủ, Chử Tri Bạch còn húng hắng cổ họng, học theo Vệ Miên nói nhại câu tỏ tình của Đới Lam, điệu bộ hết sức buồn nôn: "Tôi thích em, lần đầu tiên gặp đã thích em rồi."
Diễn xong, y và Vệ Miên quay sang cười phá lên với nhau, bọn họ cười Đới Lam còn ngây thơ hơn học sinh cấp 3, nói cái gì mà đến bọn choai choai cũng không thổ lộ theo kiểu nhà quê ấy, thầy Đới nhà mình đúng là tấm chiếu mới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!