Chương 32: Ôm cây đợi thỏ

Kì nghỉ đông của thầy cô giáo không giống sinh viên, tính ra bọn họ sẽ được nghỉ một mạch hơn ba mươi ngày. Cứ như vậy đã mười mấy ngày nghỉ trôi qua, đầu tiên Đới Lam dành sáu, bảy ngày để quét tước dọn dẹp, sau đó hắn ốm liệt giường thêm năm, sáu ngày, cuối cùng lại trang hoàng nhà cửa thêm sáu, bảy ngày.

Chớp mắt đã sắp kết thúc kì nghỉ đông, Đới Lam một trang sách cũng chưa đọc, một chữ luận văn cũng chưa viết, một hội nghị học thuật cũng chưa tham gia, rõ ràng là muốn bãi công thật.

Dẹp hết đi cái gì mà công bố luận văn, bình bầu giáo sư, hiện tại Đới Lam không có tâm tư để ý đến những chuyện này, hắn có việc quan trọng hơn cần phải làm.

Nhưng thật ra cũng không phải chuyện gì to tát, đơn giản chỉ là chạy đi chạy lại giữa mấy cửa hàng bán đồ gia dụng mà thôi.

Nhưng Đới Lam đã dạo quanh tất cả các cửa hàng đồ gia dụng ở thành phố Nguyệt Cảng mà vẫn chưa mua được một tấm thảm ưng ý.

Sofa có thể tạm cho qua, nhưng Đới Lam có yêu cầu rất cao đối với thảm trải sàn, phần lớn thời gian hắn đều ngồi dưới đất đọc sách, chỉ những khi uống rượu hoặc lười biếng mới leo lên sofa nằm ườn.

Khi chọn nội thất cho căn hộ này, Đới Lam chỉ chú trọng đến sự thoải mái, chỉ cần là một chiếc sofa êm ái, thứ hai là giặt tẩy dễ dàng, vậy là đủ. Nhưng hiện tại không thể qua loa như vậy, Đới Lam muốn căn hộ của mình phải có tính thẩm mỹ tuyệt đối.

Cuối cùng hắn nảy ra ý tưởng, hắn nhớ lại mấy ngày trước khi Trần Huyền Mặc tới đây làm khách, cậu từng nói một câu đại loại là "Căn hộ của anh Lam hứng nắng rất đẹp, đổi thành một tấm thảm màu vàng nhạt đảm bảo 10 điểm không có nhưng".

Quả là đầu óc của bệnh nhân trầm cảm không quá linh hoạt, nếu sớm nhớ ra Trần Huyền Mặc là người làm nghệ thuật, Đới Lam đã không phải loay hoay mất hai ngày.

Sau khi liên lạc với Trần Huyền Mặc, Đới Lam quyết định đặt thiết kế một tấm thảm trải sàn màu xám nhạt và một tấm màu vàng tại cửa hàng mà Trần Huyền Mặc đề cử, lúc này hắn mới hài lòng với màu sắc và hoa văn của chúng— tấm màu xám nhạt trải trong phòng ngủ, kết hợp hoàn hảo với chiếc giường gỗ nguyên khối màu đen nhám; tấm màu vàng trải trong phòng khách, vừa vặn tôn lên màu vải kaki của bộ sofa đôi.

Mắt thẩm mỹ của Trần Huyền Mặc rất tốt, những mẫu thiết kế mà cậu chọn gửi cho Đới Lam đều khiến hắn hài lòng, vì thế Đới Lam dứt khoát mua tất cả những món đồ còn thiếu trong nhà từ cửa hàng ấy, bao gồm rèm cửa, thảm lông, bốn tấm ra giường,… về cơ bản hắn đều chọn thiết kế theo phong cách Bắc Âu, đều phối hợp rất hài hoà với cấu trúc nội thất trong nhà.

Những ngày cuối cùng của kì nghỉ đông, Đới Lam bận rộn từ sáng đến chiều, đợi đến khi toàn bộ đồ đạc trong nhà đã lắp ráp xong xuôi, khi mặt trời ngày mới rọi vào phòng khách, căn hộ của hắn rốt cuộc cũng ra dáng một mái ấm gia đình.

Đảo mắt đã đến kì nhập học tháng 3, sau khi khai giảng, Đới Lam sẽ không còn thời gian rảnh.

Hắn cảm thấy nhà mình vẫn có gì đó chưa thuận mắt, sau khi đứng ngắm nghía trong phòng khách rồi đi loanh quanh vài vòng, Đới Lam quyết định dỡ bỏ giá sách trên một mặt tường, đẩy sofa sát về phía bức tường ấy để không gian trong nhà có vẻ rộng thoáng hơn một chút.

Nhưng sau khi dỡ giá sách xuống rồi, Đới Lam lại có chút luyến tiếc, dù sao giá sách này đã đồng hành cùng hắn năm, sáu năm nay, nhìn những tấm ván gỗ bị tháo ra hắn liền đau lòng.

Như để tưởng nhớ một người bạn cũ, Đới Lam ghé vào cửa hàng kim khí dưới lầu mua một cái búa, một bộ máy khoan điện, một đống đinh vít, sau đó tự mày mò lắp ráp những tấm gỗ cũ thành một cái giá hai tầng, đặt nó ngoài ban công.

Lúc này những chai rượu rỗng chất đầy ngoài ban công coi như đã có mái nhà mới, chúng lần lượt được xếp lên chiếc giá gỗ hai tầng, nhìn từ xa còn mang theo phong cách phương Tây.

Mùa xuân là thời điểm dễ phát bệnh nhất, khi Đới Lam quay về Nguyệt Cảng, hắn lập tức lấy những vỉ Lukang và Agomelatine ra khỏi ngăn kéo, mỗi ngày dựa theo đơn thuốc mà ngoan ngoãn uống đúng giờ đúng liều, không dám lơ là dù chỉ một ngày.

Sau khi bắt đầu dùng thuốc, Đới Lam mới phát hiện mình đã bị Tống Ý lừa. Lần trước anh nói anh chỉ kê cho hắn hai tuần thuốc, thật ra anh đã kê hẳn một tháng, dường như Tống Ý biết trước rằng Đới Lam sẽ không tuân thủ lịch đến tái khám.

Thấy đã sắp hết một tháng thuốc, Đới Lam quyết định tới Bệnh viện số 3 một chuyến.

Khi đặt lịch khám bệnh, Đới Lam suy nghĩ tới lui, mở hẳn lịch để bàn xem xét thật kĩ, tính toán đủ đường, cuối cùng quyết định hẹn khám vào ngày trực của Văn Việt.

Mùa xuân ở Nguyệt Cảng chính là kiểu thời tiết "cao nhất 30, thấp nhất 15", có lúc trời nóng đến mức người ta phải mặc áo cộc tay, nhưng chỉ sau hai trận mưa nhiệt độ đã giảm đi một nửa.

Chủ nhật hôm ấy là một ngày nhiều mây, Đới Lam mặc áo khoác gió, tay cầm ô, tóc tai vuốt vuốt rồi xịt thêm chút nước hoa, sáng sớm lái xe tới Bệnh viện số 3.

Bước vào phòng chẩn bệnh, hắn không quên xách theo chiếc cặp lồng lần trước, quần áo và phụ kiện kết hợp với nhau có chút kì cục.

Khi nghe tên Đới Lam phát ra từ máy gọi tên, Văn Việt không khỏi khiếp sợ, người vừa xuất hiện trước mặt, cậu ta trực tiếp há hốc miệng: "Ôi dã mãn, là anh thật à? Tôi còn tưởng có cậu nhóc nào trùng tên."

Văn Việt trực phòng Y học tâm thể các ngày chủ nhật, nhận khám cho bệnh nhân ở mọi độ tuổi. Nhưng cho dù tiếp nhận bệnh nhân từ lớn đến bé thì đa số người bệnh đăng kí khám với cậu ta đều là thanh thiếu niên. Đới Lam xuất hiện ở đây không thể nói là đường đột, thế nhưng đối với Văn Việt mà nói thì quả thực rất lạc quẻ.

Tống Ý không kể lại vụ cãi nhau với Đới Lam, Văn Việt đương nhiên không biết chuyện gì, phản ứng đầu tiên của cậu ta là: "Ơ nhưng mà như này là thế nào đấy? Tống Ý đâu rồi? Anh tìm cậu ta đi, đăng kí khám với tôi làm gì?"

Đới Lam cũng không nói dối, bác sĩ hỏi gì anh đáp nấy: "Tống Ý nói chúng tôi quá thân thiết, không cho tôi đăng kí khám với em ấy nữa."

Văn Việt càng thêm kinh ngạc: "Thật á, bây giờ hai người rất thân với nhau à? Mới quen biết vài tháng mà?"

"Thân lắm. Lần trước tôi ốm, em ấy còn ở lại nhà tôi để chăm sóc tôi mà. Cậu còn đến truyền nước cho tôi còn gì? Sao đã quên rồi? Não cá vàng à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!