Chương 31: Người đẹp nhất

Đới Lam là người phải chắc thắng mới hành động.

Chỉ cần hắn ra tay, về cơ bản, nếu không chắc ăn 100% thì cũng phải 80-90%.

Chử Tri Bạch không hề ngạc nhiên khi thấy kế hoạch bày binh bố trận của Đới Lam, y cũng không ngạc nhiên khi biết Đới Lam quyết định bán căn hộ cũ cho Đới Minh An. Điều duy nhất nằm ngoài suy đoán của y đó là, Đới Lam vậy mà nhân cơ hội này đã bòn của Đới Minh An một khoản kếch xù.

Điều này khiến Chử Tri Bạch rất bất ngờ. Dù sao thì người anh em này của y rất hời hợt khi ngửi thấy mùi tiền, thậm chí khói lửa nhân gian còn khó nhiễm lên người hắn, nhiều lúc Chử Tri Bạch còn cho rằng trong đầu Đới Lam không có khái niệm tiền bạc.

Đới Lam thẳng thắn bày tỏ: "Trên đời này có ai chê tiền à? Hưởng thụ cuộc sống của mình cũng không được sao?"

Fine, cứ coi như hắn gom tiền cưới vợ đi.

Đại khái Đới Lam có thể đoán được, việc Đới Minh An đòi mua lại căn hộ cũ xuất phát từ tâm lý gì, nhưng hắn không muốn nghĩ nhiều, nó thực sự vô nghĩa.

Hiện giờ phải xem, liệu Đới Minh An có dám xuống tiền để thuận theo tâm lý b**n th** của lão hay không, muốn mua thì sang tiền, không muốn mua thì thôi, Đới Lam cũng không có nhu cầu bán.

Sự thật chứng minh, Đới Minh An quả thực có tiền, và tâm lý của lão quả thực rất b**n th**.

Ngoài miệng lão mắng Đới Lam xối xả, nhưng khi đặt bút kí hợp đồng lại tỏ ra sảng khoái vô cùng.

Hơn nữa vì có Vệ Miên ra tay, thủ tục mua bán nhà, sang tên sổ đỏ vân vân,… tất cả đều là ván đã đóng thuyền.

Trước khi chia tay, Đới Minh An gọi Đới Lam lại, lão nói: "Tiểu Lam, con thực sự đã trưởng thành rồi đấy."

Đới Lam không biết mục đích lão nói như vậy để làm gì, hắn chỉ dừng một nhịp chân, thậm chí không buồn quay đầu.

Đới Minh An nói tiếp: "Bố già rồi, già đến mức muốn giữ lại chút kỉ niệm cho mình, con đã chấp nhận thành toàn cho bố, lần này bố cảm ơn con."

Lúc này Đới Lam mới xoay người, bình tĩnh đón nhận ánh mắt của lão Đới, sau đó đáp trả bằng sự lạnh lùng, giọng nói tràn ngập sự chán ghét và tuyệt tình: "Đới Minh An, tôi chỉ là một thầy giáo nghèo, không có bản lĩnh lớn lao gì. Nhưng dù sao tôi cũng nghiên cứu xã hội học, các mối quan hệ của tôi có lẽ rộng hơn so với ông, cũng may là quen biết mấy người bạn học luật. Cho nên là, từ nay về sau đừng hòng làm phiền tôi.

Nếu còn phải gặp lại một lần nữa, người thay tôi tiếp đón ông sẽ không phải là luật sư dân sự nữa đâu."

Nói xong Đới Lam bước thẳng đi.

Đây là lần gặp cuối cùng giữa hắn và Đới Minh An.

Cái gọi là tình cảm phụ tử, máu mủ ruột già, hiện giờ dứt khoát một dao chặt đứt.

Mọi việc rất thông thuận: mùng 5 bay về Hoa Dương, gặp Vệ Miên, bàn bạc kế sách; mùng 6 gặp Đới Minh An, soạn hợp đồng; mùng 7 hoàn tất toàn bộ thủ tục.

Chử Tri Bạch là người chứng kiến toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối, y vui mừng cảm khái như người mẹ già: nhìn tác phong làm việc sần rền gió cuốn này, xem ra Đới Lam của năm đó đã thực sự tái xuất.

Chử Tri Bạch và mọi người muốn giữ chân Đới Lam ở lại Hoa Dương chơi thêm vài ngày, đặc biệt là Vệ Miên, anh ta cứ lôi kéo không buông tay, nói Hoa Dương nhiều bạn bè cũ như vậy, dù thế nào đi chăng nữa cũng nên mời mọi người một chầu rượu, đừng nghĩ xong việc liền phủi mông bỏ chạy, không có cửa đâu.

Đới Lam cười cười từ chối, hai tay chắp trước ngực như bái Phật, cầu xin tha thứ nhưng không thể thoát thân, ngay tối mùng 7 hôm đó đã bị Vệ Miên kéo tới quán bar.

Mười giờ đêm, trong một quán bar có cổ phần của gia đình Trần Huyền Mặc, Đới Lam như biến thành di vật khảo cổ mới được khai quật và đưa về bảo tàng trưng bày, bạn bè túm tụm quanh hắn vòng trong vòng ngoài, hắn bị những lời trêu đùa tấn công tới tấp.

Đới Lam định giả ốm để chuồn khỏi nơi xô bồ này, hắn nâng tay ra hiệu giữ trật tự.

Chờ đến khi đám đông bớt ồn ào một chút, Đới Lam vươn ngón trỏ và ngón giữa kẹp một ly shot trên giá rượu, nhấc lên cười nói: "Các ông các bà ơi, hôm nay tha cho tôi. Tôi còn đang có bệnh trong người đây! Rốt cuộc các ông các bà có coi tôi là người bệnh không vậy?"

"Cái gì?" Vệ Miên cũng giúp Đới Lam ổn định đám đông, chờ mọi người yên tĩnh hẳn, anh ta mới quay xe biến thành nhạc trưởng, bắt nhịp cho mọi người: "Bệnh gì cơ? Ai mắc bệnh cơ? Điếc quá không nghe thấy gì? Các ông bà có biết ai không?"

"Không biết!" Đám đông lập tức hùa theo.

Xong đời, vất vả mãi mới giữ yên lặng được một chút, lúc này lại loạn hết lên.

Đới Lam hết cách, hắn trực tiếp nâng chén rượu, ngửa cổ cạn sạch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!