Tống Ý thích nghe người khác kể chuyện về Đới Lam, anh cảm giác đó là những khía cạnh khác của Đới Lam mà anh chưa từng thấy.
Cho dù là dưới góc độ nào, Tống Ý đều cảm thấy Đới Lam cực kì hoàn hảo— sự hoàn hảo này rất cụ thể, giống như một nhân vật trong truyện cổ tích, hắn bước tới trước mặt anh, anh có thể nghe thấy hắn, nhìn thấy hắn, chạm vào hắn, thậm chí hắn sẽ gọi tên anh, ôm chặt anh không buông tay…
Rất chân thật, những ngược lại lại có chút không chân thật.
Rất dễ để cảm mến một kiểu người trừu tượng nào đó, nhưng để thực sự yêu thương một con người cụ thể cần rất nhiều dũng khí và niềm tin.
Tống Ý đôi khi sẽ rơi vào hoảng loạn, bởi vì Đới Lam giống như hiện thân của tất cả những sự tốt đẹp trừu tượng trong lòng anh, nhưng rõ ràng hắn là một con người với sự tồn tại chân thật.
Tống Ý thậm chí rất mong người khác kể ra một vài khuyết điểm của Đới Lam để anh có thể đập tan hai chữ "hoàn hảo" trong tim mình.
Nhưng không ai làm vậy.
Trong mắt bọn họ, Đới Lam thực vĩ đại, thực xuất chúng, hắn là người nổi bật nhất giữa đám đông.
Càng đáng sợ hơn chính là, người duy nhất nhìn thấy những mặt tối của hắn chính là Tống Ý— sự bi quan, tinh thần sa sút, nỗi u buồn, thái độ lãnh đạm của hắn,… tất cả đã sớm bại lộ trước mặt Tống Ý.
Mà với tất cả những khuyết điểm ấy, Tống Ý vẫn cứ mê mẩn.
Sự suy sụp khoác trên người Đới Lam giống như nước hoa Chanel số 5 xịt lên người Marilyn Monroe, giống như những câu chuyện thần thoại Hy Lạp, chúng đều là sự gợi cảm một cách cổ điển, cân xứng, chúng hoàn hảo và trọn vẹn.
Đây mới là điểm hấp dẫn chí mạng đối với Tống Ý.
Tống Ý hiểu sức hút trí tuệ toát ra trên người Đới Lam mà Tưởng Tân Minh vừa miêu tả, có lẽ từ mười năm trước anh đã bị hấp dẫn bởi khí chất này của hắn rồi.
Mười năm trước, khi bài luận về giã đình ngẫu hợp của Đới Lam trở nên nổi tiếng, Tống Ý vẫn đang học cao học. Lúc ấy đọc xong bài luận của Đới Lam, Tống Ý đã tìm đọc tất cả những tác phẩm được hắn trích dẫn.
Cho tới bây giờ anh vẫn nhớ một đoạn văn trong đó— một cô gái tới gặp cha Zosima, cô hỏi: "Thưa cha, con càng yêu nhân loại này, con càng không thể yêu một cá nhân cụ thể nào đó. Trong giấc mơ của mình, con thường cảm thấy lòng con tràn ngập tình yêu mãnh liệt, sẵn sàng hiến dâng cuộc đời mình cho nhân loại. Nếu điều này là cần thiết, nếu buộc phải hy sinh vì loài người, con chấp nhận bị đóng đinh lên cây thập tự.
Thế nhưng dựa vào kinh nghiệm của bản thân, con biết chắc một điều rằng, nếu ép con phải sống chung với bất kì một người nào đó, có lẽ con sẽ chẳng thể chịu nổi đến ngày thứ hai."*
*Trích từ tiểu thuyết Anh em nhà Karamazov của nhà văn Fyodor Dostoevsky
Chính vì đoạn trích dẫn này, lần đầu tiên trong cuộc đời Tống Ý tự hỏi mình rằng: rốt cuộc anh theo đuổi con đường Y khoa có ý nghĩa gì?
Tống Ý phát hiện bản thân không thể trả lời vấn đề này.
Có lẽ vì truyền thống trong gia đình anh ai cũng làm bác sĩ, hơn nữa đều là bác sĩ khoa Tâm thần, cho nên Tống Ý chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ theo đuổi một ngành nghề nào khác, trong xương tuỷ và dòng máu đang chảy trong người anh đều tồn tại bản năng cứu giúp người khác.
Tống Ý rất quan tâm đến người bệnh của mình, anh sẵn sàng hy sinh thời gian và tình cảm của mình cho họ, danh hiệu "Bồ Tát sống của bệnh viện số 3" không phải tự dưng mà có được.
Nhưng trong mắt Tống Ý, tất cả bệnh nhân đều chỉ là "bệnh nhân", bọn họ là một sự tồn tại trừu tượng cần được anh quan tâm chăm sóc.
Hay nói cách khác, Tống Ý cần một vật dẫn để thể hiện tình yêu trừu tượng trong lòng anh.
Trong sách viết, một người có tình yêu trừu tượng càng sâu sắc thì càng dễ chán ghét những con người cụ thể.
Đối với Tống Ý mà nói, bệnh nhân chính là một đối tượng trừu tượng, còn tình yêu chính là một sự vật cụ thể.
Đới Lam chưa từng yêu ai, thế nhưng hắn không đặt kỳ vọng vào thứ gọi là tình yêu, điều này khiến Tống Ý khá bất ngờ.
Dù sao thì sau khi trải qua hai mối tình, Tống Ý dần mất đi niềm tin vào tình yêu, anh nghĩ rằng mình đã tỉnh ngộ rất đúng lúc. Nếu so sánh hai người với nhau, Đới Lam có vẻ hiểu đời hơn anh rất nhiều, hắn từ chối tham gia vào cuộc phiêu lưu từ trước khi nó bắt đầu, thậm chí hắn không cho phép bất kì rủi ro nào xuất hiện.
Có đôi khi Tống Ý nhớ lại hai cuộc tình thất bại trước kia của mình, anh cảm thấy chúng giống hệt nhau như được copy paste— mỗi lần đều không kéo dài quá ba tháng, anh luôn là người chủ động nói lời chia tay, anh cũng là người ra đi không bao giờ ngoảnh lại.
Vậy nên yêu đương trong mắt Tống Ý chỉ như vẽ một vòng tròn, như ném một chiếc khăn tay mà thôi, một khi bắt được đối phương, anh ta sẽ dần lột đi lớp vỏ lấp lánh bên ngoài, lộ ra những khuyết điểm bên trong.
Tống Ý là người theo đuổi sự hoàn mỹ, anh không thể chấp nhận dù chỉ một vết xước trong tình yêu, càng khó để ở bên một người tình không hoàn hảo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!