"Năm ấy cháu thi lên cao học vòng thứ hai, thầy cháu mới nhậm chức ở Đại học Nguyệt Cảng chưa đầy một năm."
Năm ấy Đới Lam mới ba mươi, Viện Xã hội thuộc Đại học Nguyệt Cảng chủ yếu là các giáo sư tiến sĩ đứng tuổi, Đới Lam nằm trong nhóm người mới, chưa có chức vụ hành chính gì, chỉ là một vị phó giáo sư bình thường không có gì nổi bật, trong giới giảng viên đại học, sự tồn tại của hắn cực kì mờ nhạt.
Nhưng cho dù như vậy, Đới Lam khi đó vẫn giữ vững quan điểm, chỉ cần là chuyện chướng tai gai mắt, cho dù đang đứng trước mặt sinh viên hắn cũng sẽ không nể nang bất kì thầy cô giáo nào khác.
Chuyên ngành đại học của Tưởng Tân Minh là Truyền thông, tuy đạt chỉ tiêu tuyển thẳng hệ cao học nhưng Tưởng Tân Minh vẫn quyết định thi trái ngành, cô đã chọn Xã hội học.
Vòng thứ hai là thi vấn đáp, tổng cộng có ba vị giáo sư hỏi thi, ý tưởng nghiên cứu mà Tưởng Tân Minh đưa ra đã bị hai giáo sư còn lại đánh giá rất thấp, họ nhận xét thẳng thắn: "Tôi cảm thấy vào thời điểm này, làm đề tài nghiên cứu về chủ nghĩa nữ quyền không có giá trị gì."
Tưởng Tân Minh muốn phản bác nhưng trong khoảng thời gian ngắn cô không biết nên nói gì, cô cảm thấy cực kì thất vọng, trong ba vị giáo sư hỏi thi chỉ có một người là nữ, mà chính bà lại là người đưa ra lời nhận xét ấy.
Nếu là một thầy giáo, Tưởng Tân Minh có thể đàng hoàng nói với ông: "Thầy không thuộc phái nữ, dựa vào cái gì mà nhận xét đề tài này vô giá trị?" Nhưng rơi vào trường hợp thế này, Tưởng Tân Minh không biết phải xử lí thế nào.
Vốn dĩ buổi phỏng vấn sẽ trở nên chán ngắt, Tưởng Tân Minh còn cho rằng thành tích vòng hai của mình sẽ chẳng ra đâu vào đâu, nhưng ngay vào lúc này vị giáo sư còn lại đã nêu lên ý kiến, đó chính là Đới Lam.
Đầu tiên hắn lên tiếng giảng hoà, nói với nữ giáo sư bên cạnh: "Cô Nhã Duy, tôi cảm thấy đề tài nữ quyền rất có ý nghĩa mà. Đừng vội đánh giá chủ quan, chủ nghĩa nữ quyền dưới góc nhìn xã hội học sẽ trở nên rất mềm mại. Theo đuổi một đề tài không quá khô khan sẽ khá thú vị đấy, chúng ta ấy mà, đừng ngày nào cũng chỉ đánh đánh giết giết nữa."
Sau đó hắn nhìn về phía Tưởng Tân Minh, nghiêm túc hỏi: "Tân Minh à, vừa rồi tôi đã nghe được phần trình bày của trò, cũng đã xem qua ý tưởng nghiên cứu của trò. Hiện tại tôi muốn đặt ra câu hỏi như sau, trò nhắc đến những cái tên như là Chizuko Ueno, Simone de Beauvoir, Sigmund Freud và Jacques Lacan*, vậy trò đã từng đọc tác phẩm gốc của bọn họ chưa, hay trò chỉ tìm hiểu thông qua tài liệu và giáo trình?"
*Chizuko Ueno là một nhà xã hội học và là nhà nữ quyền nối tiếng nhất Nhật Bản.
Simone de Beauvoir là một nhà văn, nhà triết học và một người đấu tranh cho nữ quyền người Pháp.
Sigmund Freud là một bác sĩ thần kinh và là nhà tâm lý học người Áo.
Jacques Lacan, là một nhà tâm thần học kiêm phân tâm học người Pháp
Tình huống này bắt buộc phải trả lời trung thực, Tưởng Tân Minh mới tốt nghiệp hệ đại học và vượt qua vòng thi đầu tiên của kì thi nghiên cứu sinh, trong mắt các vị giáo sư, cô chỉ như tân thủ đi theo các đại thần trong game mà thôi. Nếu nói dối khẳng định sẽ bị phát hiện, như vậy càng dễ rơi vào tình thế khó xử hơn.
Bởi vậy Tưởng Tân Minh ăn ngay nói thật: "Em từng đọc một vài tác phẩm của bà Ueno và Simone, về phần Freud và Lacan em chỉ tìm hiểu thông tin trong giáo trình, chưa có cơ hội tìm đọc nguyên tác thưa thầy."
Cô cho rằng mình đã hết hy vọng rồi, kết quả Đới Lam lại nói tiếp: "Vậy có thể cách lý giải về chủ nghĩa nữ quyền của em sẽ hơi khác so với quan điểm của tôi. Nếu chỉ áp dụng lý luận của Ueno và Simone vào nghiên cứu chủ nghĩa nữ quyền, có lẽ sẽ không thể đi sâu vào bản chất, dù sao thì các bà đều đã nói hết những gì có thể nhìn thấy bên ngoài. Trỏ cảm thấy có đúng không?"
"Làm nghiên cứu phải có sự sáng tạo, phương hướng nghiên cứu mà trò xây dựng quả thực hơi khó để phát triển một cách sáng tạo, những lời cô Nhã Duy vừa nhận xét không hề sai, trò không nên cảm thấy bất mãn. Có điều nếu trò thực sự cảm thấy hứng thú, hãy thử đổi sang góc nhìn của một nhà xã hội học, tự hỏi bản thân xem, rốt cuộc bản chất của chủ nghĩa nữ quyền là gì?
Vừa vặn chuyên ngành đại học của trò là Truyền thông, nếu có thời gian hãy thử tìm đọc công trình nghiên cứu của Pierre Bourdieu*, có ý tưởng gì mới thì liên hệ với tôi qua email. Tôi cảm thấy khá hứng thú với chủ nghĩa nữ quyền đấy."
*Pierre Bourdieu là một nhà xã hội học, nhà nhân loại học, nhà triết học, và một trí thức người Pháp
Không phải là một lời khẳng định, thế nhưng không hề đánh trượt.
Tưởng Tân Minh cảm thấy Đới Lam vừa cứu mình một phen, nhưng lại cảm thấy hình như không phải, dù sao thì nghe ngữ khí của vị phó giáo sư này, cô cảm tưởng hắn đang âm thầm chê ý tưởng nghiên cứu của cô quá nông cạn.
Sau đó Tưởng Tân Minh nghe được tin tức từ một đàn chị làm thư kí trong buổi thi vấn đáp ấy, Đới Lam quả thực đã cứu cô một bàn thua trông thấy. Khi hai vị giáo sư còn lại định chấm điểm thấp cho cô, Đới Lam đã nhận xét Tưởng Tân Minh "là một sinh viên có nhiều ý tưởng, thành tích học tập rất tốt, nếu đánh trượt quả là phí phạm nhân tài, cứ giao cho tôi hướng dẫn, biết đâu trong tương lai có thể công bố những đề tài nghiên cứu có giá trị nào đó", rốt cuộc hắn đã vớt được Tưởng Tân Minh ở lại.
Sự thật chứng minh, Tưởng Tân Minh quả thực khiến Đới Lam nở mày nở mặt, trong số các sinh viên của trường, người duy nhất được đăng bài lên tạp chí cấp A trong thời gian học cao học chỉ có một mình Tưởng Tân Minh. Có điều đó là chuyện của sau này.
Tưởng Tân Minh mắt đặt trên đỉnh đầu, miệng hay nói những lời làm mất lòng người khác, về phương diện này cô xứng đáng là đệ tử chân truyền của Đới Lam,
Từ miệng Tưởng Tân Minh nghe được câu khen ngợi quả thực khó hơn lên trời. Nhưng nếu chỉ vì câu chuyện Bá Nhạc và Thiên lý mã*, Tưởng Tân Minh không có khả năng sùng bái Đới Lam thành như vậy.
*Bá Nhạc và Thiên lý mã là một điển tích đời nhà Chu thời Xuân thu, Bá Nhạc có khả năng nhận biết giống ngựa tốt (Thiên lý mã = ngựa chạy ngàn dặm không mệt), có kinh nghiệm chăm sóc ngựa, được Đế Vương coi trọng nhờ khả năng này. Ở đây ý nói đến mắt nhìn người, khả năng trọng dụng nhân tài, tìm ra người giỏi trong đám đông.
Người có thể khiến cho người khác sinh ra lòng thành kính như vậy, nhất định phải có một mị lực cá nhân nào đó cực kì nổi bật.
Nếu phải đưa ra một định nghĩa để miêu tả giáo sư của mình, Tưởng Tân Minh sẽ cho rằng Đới Lam là một nhà thơ theo chủ nghĩa khoa học, một nhà thông thái có trái tim lãng mạn, là người có khả năng hoà hợp giữa lý trí và tình cảm nhất mà cô từng gặp.
Đặc điểm dễ thấy nhất của Đới Lam đó là hắn không bao giờ đi theo lối mòn, trong giới học thuật, đây là một ưu điểm hiếm có, tất cả luận văn do hắn viết đều cực kì hoàn mỹ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!