Văn Việt rốt cuộc vẫn là người anh em tri kỷ của Tống Ý, hơn bảy giờ cậu ta không chỉ ghé qua truyền nước cho Đới Lam mà còn mang theo một bộ đồ mới để anh thay rửa, và cặp kính cận của Tống Ý.
"Anh em đủ hiểu ý nhau chưa? Tôi còn nhớ hôm qua cậu đeo lens một lần."
Đã lâu không đeo kính gọng, sau khi vào WC tháo kính áp tròng dùng một lần và đeo lên cặp kính gọng ngày xưa, Tống Ý có chút không quen.
"Thật ra cậu có thể lấy cho tôi một cặp áp tròng mới để trên kệ trong WC mà."
Đúng là thẳng nam, cách giải quyết vấn đề rất thẳng thắn, mạch suy nghĩ lúc nào cũng chạy thẳng một đường, hơn nữa lúc nào cũng tự cảm thấy nể phục bản thân.
Đới Lam sốt cao mãi không hạ nên không thể ăn uống gì, bởi vậy bọn họ buộc phải vừa truyền nước vừa truyền dịch dinh dưỡng. Trong nhà không có cái giá nào đủ cao, Tống Ý và Văn Việt suy nghĩ tìm cách, cuối cùng bê cây đèn ngoài phòng khách vào phòng ngủ để treo bình dịch.
Gặp được Chử Tri Bạch, Văn Việt không muốn về nhà nữa, thậm chí quên luôn kế hoạch ngủ bù, ba người rủ nhau đấu địa chủ ngoài phòng khách.
Vì thế, căn hộ của Đới Lam như biến thành ngôi chùa có rất nhiều tăng ni Phật tử tới cúng bái, lượng người tới thì đông nhưng số người thực sự lao động thì không thay đổi, vội trước vội sau rốt cuộc cũng chỉ có một mình Tống Ý.
May mà ba người ngoài kia không được việc gì nhưng cũng coi như có lương tâm, đến giờ biết đứng dậy nấu cơm, bằng không Tống Ý cảm thấy mình sắp biến thành Chiến binh lục giác* rồi.
*: chiến binh lục giác là cụm từ thông dụng để chỉ những người phát triển toàn diện về mọi mặt trong cuộc sống, có khả năng tự cân bằng 6 khía cạnh bao gồm: thời gian, học tập/lao động, giải trí, thể dục, nghỉ ngơi và giao tiếp xã hội.
Chử Tri Bạch nấu ăn tạm ổn, nhưng thực sự phải dành lời khen cho món canh hầm của Trần Huyền Mặc, kĩ năng của cậu có thể sánh ngang với tài nghệ nấu nướng của dì giúp việc nhà Tống Ý.
Văn Việt liên tục khen ngợi, cậu ta tấm tắc khen từ đầu bữa đến cuối bữa, cuối cùng lại so sánh với thức ăn căng tin bệnh viện.
Chử Tri Bạch cười cười: "Bác sĩ Văn quá lời rồi, tôi biết khả năng của mình đến đâu mà. Có điều anh Lam nấu cơm mới gọi là ngon, cực kì ngon luôn, chỉ là anh ta rất ít khi vào bếp."
Tuy nói cho Văn Việt nghe nhưng ánh mắt Chử Tri Bạch lại hướng về phía Tống Ý, y đang tận dụng mọi cơ hội để nói tốt cho người anh em ngốc của mình, Chử Tri Bạch tự cảm thấy mình chính là Cupid, nếu y không phải thần tình yêu thì còn ai vào đây nữa?
Văn Việt vô tâm vô phế mà húp thêm một ngụm canh: "Cũng dễ hiểu ấy mà, người mắc bệnh trầm cảm nào ai còn tâm tình nấu cơm."
Chử Tri Bạch cười cười chỉ Trần Huyền Mặc, nói: "Đây đây, chính là cậu chàng này, hễ trong lòng không thoải mái liền xuống bếp hầm canh, hầm rất ngon nhưng không bao giờ uống, cứ bày ra đấy, cuối cùng đều vào bụng tôi. Từ khi yêu nhau đến giờ tôi đã tăng hai cân rưỡi rồi, khổ lắm cơ."
Tống Ý nâng mí mắt lên nhìn Trần Huyền Mặc một cái, anh nuốt miếng cơm rồi hỏi: "Tiểu Mặc cũng bị trầm cảm à?"
Đề tài đột nhiên chuyển hướng, Trần Huyền Mặc không giống Chử Tri Bạch có lòng tôn kính tuyệt đối đối với bác sĩ, ngược lại cậu rất ngại khi nghe đến hai từ này, bởi vậy chỉ lạnh lùng nở nụ cười nói: "Không đâu ạ."
"Kệ em ấy đi." Chử Tri Bạch vỗ một cái sau gáy Trần Huyền Mặc, quay sang giáo dục người trong nhà: "Em đừng giở cái tính trẻ con ấy ra."
Tống Ý không quá để ý những chuyện này, công việc của anh cần tiếp xúc rất nhiều trường hợp bệnh nhân bất thường, Trần Huyền Mặc người này có thể coi là lành tính rồi.
Có điều trong lòng Tống Ý vẫn có đánh giá sơ bộ đối với bệnh tình của Trần Huyền Mặc. Anh biết đây là lĩnh vực chuyên môn của Văn Việt nên quay sang nhìn cậu ta một cái. Vừa vặn lúc này Văn Việt cũng quay sang nhìn anh, bốn mắt gặp nhau, sự ăn ý nhiều năm phát huy tác dụng, ai cũng lập tức hiểu đối phương đang nghĩ gì.
Sau khi ăn xong bữa cơm, Chử Tri Bạch tự giác đi rửa bát, vì Trần Huyền Mặc có vết thương ở tay nên những việc như thái rau, vo gạo, rửa bát đều do Chử Tri Bạch phụ trách, hai người đã phân công rất rõ ràng, thoạt nhìn như một đôi chồng chồng đã chung sống nhiều năm.
Văn Việt cũng không nhàn rỗi, cậu ta vào phòng ngủ cùng Tống Ý kiểm tra tình hình Đới Lam, hỏi anh: "Sáng nay Tân Minh nghe nói tôi tới đây, nó cứ đòi đi cùng sang thăm thầy nó, nhõng nha nhõng nhẽo. Bây giờ nói với nó thế nào nhỉ? Đới Lam đã ổn hơn chưa?"
Tống Ý nhìn bình truyền dịch treo trên cây đèn, không trả lời. Thấy đã sắp truyền xong một bình, anh tiến hành rút kim cho Đới Lam, sau đó dán băng cá nhân lên vết kim trên tay hắn.
Xong xuôi đầu vào đó, đầu óc anh mới có khoảng trống để suy nghĩ vấn đề vừa rồi của Văn Việt, Tống Ý vừa vuốt phẳng túi nước biển đã truyền hết vừa nói: "Để xem thế nào đã, nếu ngày mai anh ấy vẫn chưa tỉnh lại thì bảo nó ngày mai sang thăm, nếu ngày mai anh ấy tỉnh rồi thì không cần thăm đâu. Hôm nay truyền nước biển có lẽ sẽ cắt sốt, sau đó chưa biết chừng sẽ tái phát bệnh, tỉnh lại sẽ la hét và phát điên vân vân, tốt nhất đừng cho Tân Minh nhìn thấy cảnh ấy, như vậy tốt cho cả hai thầy trò."
Văn Việt cực kì tán thành: "Tôi cũng nghĩ vậy, thế ngày mai rồi tính tiếp." Một lát sau cậu ta mới ý thức được điều gì đó, lại hỏi Tống Ý: "Khoan đã, ý cậu là gì? Nếu ngày mai anh ta vẫn chưa tỉnh thì tôi lại phải chạy sang truyền à?"
Tống Ý cầm túi truyền dịch đánh nhẹ lên cánh tay Văn Việt, trực tiếp vạch trần âm mưu của cậu ta: "Chứ còn gì nữa. Giả bộ với ai, không phải sang đây cậu vui như Tết à? Vừa rồi đấu địa chủ cậu cười nói hô hố, ngày mai gọi thêm cả Tân Minh tới, vậy là bốn người các cậu đủ chân đánh mạt chược rồi đấy."
Văn Việt bị nói trúng tim đen, ngượng ngùng chuyển hướng câu chuyện, quay đầu nhìn trái phải rồi nói: "Ngày mai mùng hai là lịch cậu trực viện mà."
"Tôi đổi trực với anh Triệu rồi, ban đầu dự định nghỉ liên tục mấy ngày Tết, qua Tết rồi tính tiếp."
"Nghỉ liền mấy ngày?" Văn Việt đứng hình hai giây: "Bác sĩ Tống tám trăm năm không dùng ngày nghỉ phép, mãi mới có một kì nghỉ đúng nghĩa, rốt cuộc lại chạy đến nhà người ta làm điều dưỡng? Nghề này của chúng ta thực sự rất khó xin nghỉ, cậu tính toán kiểu gì vậy? Cả đêm qua cậu không ngủ đúng không? Vậy sắp tới cậu sẽ phải trực liên tục mấy ngày, sức khoẻ liệu có đảm bảo không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!