Chương 26: Sư tử yêu cừu non

Khi Chử Tri Bạch quay về phòng làm việc để nghỉ ngơi, Trần Huyền Mặc vẫn chưa ngủ, cậu còn đang nằm chơi điện tử chờ y.

Thấy Chử Tri Bạch đã về phòng, Trần Huyền Mặc thoát game bỏ điện thoại sang một bên, giang tay đón Chử Tri Bạch lên giường.

"Mau lên đây, em chờ anh mãi."

Chử Tri Bạch ngồi bên thành giường thay quần áo, Trần Huyền Mặc bám trên lưng y như gấu koala, cậu hỏi: "Nói chuyện gì với bác sĩ Tống mà lâu thế?"

Cởi bỏ áo khoác ngoài, Chử Tri Bạch cũng lười mặc áo ngủ, y để trần nửa thân trên, ôm Trần Huyền Mặc vào lòng, ngáp một cái nói: "Còn có thể nói chuyện gì, tâm sự về anh Lam thôi."

Trần Huyền Mặc rúc trong lồng ngực Chử Tri Bạch chỉ để lộ mái tóc màu xanh lam của mình, cậu mở to hai mắt, tò mò hỏi: "Anh Lam thích vị bác sĩ kia sao?"

"À—" Chử Tri Bạch âu yếm vuốt tóc Trần Huyền Mặc: "Giờ mới nhận ra à, ngốc c. hết đi được."

"Thật á?" Trần Huyền Mặc kích động đến mức thò đầu ra: "Vậy là sư tử đã phải lòng cừu non à? Sao có thể cẩu huyết như vậy?"

"Ai là sư tử cơ?" Chử Tri Bạch chưa bắt được sóng não của người yêu.

"Còn có thể là ai nữa, anh không thấy bộ dạng anh Lam lúc mới tỉnh lại sao? Ánh mắt anh Lam nhìn bác sĩ Tống cứ như sắp nhào tới ăn thịt ấy."

Chử Tri Bạch trầm giọng cười hai tiếng, sau đó tiếp tục vuốt tóc Trần Huyền Mặc, nói ra câu thoại trong bộ phim điện ảnh kinh điển kia: "What a stupid lamb. What a sick, masochistic lion."

*Thật là một con cừu ngu ngốc. Thật là một con sư tử b*nh h**n

Một con cừu ngu ngốc đến nhường nào. Một con sư tử b*nh h**n và thích tự hành hạ bản thân đến nhường nào.

Trong phòng làm việc, Chử Tri Bạch và Trần Huyền Mặc thủ thỉ tâm sự về câu chuyện giữa sư tử và cừu non, ôm nhau rồi chìm vào giấc ngủ.

Mà ở gian phòng cách vách, đèn đuốc sáng choang, sư tử và cừu non cùng ở chung một phòng, chia nhau vai diễn trong câu chuyện cổ tích vừa u ám vừa bi thương, một người hôn mê bất tỉnh, một người thức trắng đêm.

Tống Ý từng chữa khỏi cho rất nhiều bệnh nhân tâm thần, những bệnh nhân do anh chủ trị, đến ngày xuất viện đều do anh đích thân đến tiễn.

Câu nói đầu tiên mà Tống Ý thường dặn bệnh nhân chính là: "Khỏi bệnh rồi sẽ rất dễ quên đi quãng thời gian sinh bệnh, không sao cả, đây là bản năng bảo vệ chính mình của bộ não. Những ngày đau khổ sẽ trôi vào quên lãng, từ nay về sau cứ tận hưởng cuộc sống tươi đẹp mỗi ngày."

Khi ngồi bên giường trông Đới Lam, trong đầu Tống Ý vẫn hiện ra câu nói ấy.

Ỷ vào việc Đới Lam sẽ không nhớ gì, anh đột nhiên muốn làm càn.

Tống Ý lật chăn tìm kiếm bàn tay trái của Đới Lam, anh vén cổ tay áo của hắn lên, dùng ngón tay đếm những vết sẹo nơi ấy, dịu dàng v**t v*.

Thật kì lạ, nhìn những vết thương do hắn tự gây ra này, Tống Ý không hề có cảm giác đau lòng như trong tưởng tượng.

Anh cảm thấy chúng thật đẹp, mỗi vết thương như khắc hoạ một nỗi đau của Đới Lam trong quá khứ. Giờ phút này Tống Ý ước mình biến thành một nhà khảo cổ học, anh có thể dựa vào những vết tích này để giải mã những biến đổi của lịch sử, nốt thăng và nốt trầm suốt những tháng năm qua.

Dỗ dành Đới Lam là một loại bản năng của Tống Ý, anh không cần suy nghĩ nhiều, cứ hành động theo trái tim mách bảo mà thôi.

Nhưng Tống Ý biết, sâu trong nội tâm mình là sự mâu thuẫn giằng xé.

Học y nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên Tống Ý muốn chữa khỏi cho bệnh nhân một cách mãnh liệt như vậy. Nhưng anh cũng sớm nhận ra, mình đã phải lòng Đới Lam từ bao giờ.

Bác sĩ tâm thần yêu chính bệnh nhân của mình, đây là một loại cảm giác hoang đường.

Tống Ý sẽ kìm lòng không đậu mà nhớ đến hôm ấy ở bệnh viện, anh nói với Đới Lam về tư tâm của mình. Con người không phải khúc gỗ mục, Tống Ý thực sự không thể vô tư coi Đới Lam là người bệnh của mình được nữa.

Tình cảm của anh dành cho Đới Lam có một chút hư hỏng pha lẫn với sự đạo đức giả, so với sự cao thượng của một bác sĩ, sự hư hỏng và đạo đức giả ấy càng trở nên nặng nề, chúng như biến thành tình cảm chủ đạo trong mối quan hệ này.

Tống Ý cũng không biết vì sao Chử Tri Bạch lại cảm thấy yên tâm?

Cho dù là Đới Lam hay Chử Tri Bạch, bọn họ đều đang hiểu lầm Tống Ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!