Tống Ý phản ứng quá nhanh, khi Chử Tri Bạch chạy vào đến phòng ngủ đã nhìn thấy cảnh Đới Lam như phát điên mà bám chặt trên người anh.
Đới Lam vẫn đang hét và khóc, hai tay ôm siết Tống Ý, mười đầu ngón tay ấn thành vết trên lưng anh.
Trạng thái nổi điên này giống hệt tình cảnh Trần Huyền Mặc khi trước. Chử Tri Bạch nhịn không được mà hoang mang, Đới Lam rốt cuộc có nhận ra người mà hắn đang ôm là ai không?
Bởi vì y biết khi Trần Huyền Mặc phát điên, cậu sẽ không nhận ra bất cứ ai, đừng nói là bạn trai, ngay cả người thân họ hàng cũng vậy.
Hai người đứng ngoài cửa lúng ta lúng túng không biết xử trí ra sao, ngược lại, Tống Ý ngồi bên thành giường đang bị Đới Lam ôm cứng ngắc thì cực kì bình tĩnh.
Tuy bị Đới Lam ôm chặt đến mức đau vào tận xương, thế nhưng Tống Ý vẫn vòng tay vỗ sau lưng hắn, vừa vỗ vừa ghé vào tai hắn thì thầm câu an ủi: "Đới Lam à, Đới Lam ơi, tôi đây mà, đừng sợ, chúng ta không sợ nhé!"
Không rõ là bản năng người bệnh thường nghe lời bác sĩ, hay là Đới Lam thực sự rất nghe lời Tống Ý. Sau khi được vỗ về mấy cái, Đới Lam đã ngừng la hét. Tiếng hét của Đới Lam vừa chấm dứt, toàn thân hắn như bị rút cạn năng lượng, nhũn hết chân tay phủ trên người Tống Ý.
Trước khi rơi vào trạng thái hôn mê lần thứ hai, khoé miệng Đới Lam hơi giật giật, thều thào hỏi một câu gì đó nhưng Chử Tri Bạch đứng cách đó khá xa nên không nghe rõ.
Chỉ có Tống Ý nghe được, Đới Lam gần như dán sát vành tai của anh, dùng giọng nói hư suyễn như muốn đòi mạng anh: "Là Tống Ý sao?"
Tống Ý đầu tiên có chút sửng sốt, sau đó anh cười với vẻ mặt tràn đầy phức tạp, cũng nhỏ nhẹ đáp lời hắn: "Sao anh nhận ra tôi?"
Không rõ Đới Lam có nghe thấy hay không, nhưng chẳng sao.
Đới Lam một lần nữa ngất đi, Tống Ý không buông tay ngay mà vẫn ôm người trong lòng, vỗ nhẹ dọc theo các đốt sống lưng phía sau Đới Lam.
Anh có thể cảm nhận được sự run rẩy vì bất an khi Đới Lam ngã vào lồng ngực mình.
Hai người dán sát vào nhau như vậy, hai trái tim như hoà chung một nhịp đập.
Tống Ý khẽ thở dài một hơi, theo nhịp vỗ về sau lưng Đới Lam, anh bắt đầu cất lên một khúc hát ru:
Khi màn đêm buông xuống,
Bầu trời giăng đầy sao,
Đom đóm bay,
Đom đóm bay,
Bạn đang nhớ đến ai…
Sao trên trời đang khóc,
Hoa dưới đất ủ rũ,
Gió lạnh thổi,
Gió lạnh thổi,
Chỉ cần có bạn thôi…"
Hát ru là hành động theo bản năng của Tống Ý, từ trước đến nay anh chưa bao giờ trấn an người bệnh theo cách này.
Mà lúc này đây, Đới Lam không chỉ không nghe thấy gì, có lẽ sau này hắn sẽ tỉnh lại và quên hết mọi chuyện đã xảy ra.
Tống Ý không biết mình đang hát cho ai nghe, phải chăng là con người Đới Lam trong tiềm thức?
Tống Ý nhớ ngày bé mỗi khi gặp ác mộng, cha mẹ Tống cũng thường hát khúc ca này để dỗ anh. Dần dần một thói quen được hình thành, Tống Ý cho rằng mỗi khi chìm vào giấc ngủ trong tiếng hát ru, nhất định anh sẽ ngủ rất ngon.
Đêm 30 Tết, tiếng pháo ngoài cửa nổ liên tiếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!