Chương 22: Lorazepam

Không biết qua bao lâu sau, Tống Ý đột nhiên gọi một tiếng: "Lam ca*."

*khi Tống Ý gọi Đới Lam mình sẽ giữ nguyên là "Lam ca" cho tình cảm nhé, dịch ra là anh Lam nghe xa cách quá

Đới Lam "hửm?" một tiếng theo bản năng.

Đáp lời xong hắn mới nhận ra xưng hô này thật mới lạ, vừa rồi khi Tống Ý và Chử Tri Bạch trao đổi, hắn mới lần đầu nghe thấy cách gọi này, còn tưởng mình nghe nhầm.

"Đừng sợ."

Tống Ý vỗ đều đều lên vai Đới Lam, vừa vỗ vừa nói: "Không phải tôi đã nói với anh rồi sao? Sự bi quan trên người anh, tôi cảm thấy nó rất đẹp. Đừng tự ghét bỏ chính mình, có đôi khi anh không nhận ra mình là người tuyệt vời thế nào, nhưng người bên cạnh ai cũng nhìn thấy."

Đới Lam thực sự không biết mình tuyệt vời thế nào, hắn cảm thấy mình còn thấp hơn cả mức tồi tệ.

Lúc này đây, người đang ngồi dựa vào lòng Tống Ý một cách tham lam là hắn, mà người đang vắt óc nghĩ cách đẩy Tống Ý ra một cách khéo léo cũng là hắn.

Quá khốn nạn, cũng quá mâu thuẫn.

"Nhưng tôi cảm thấy nó rất xấu xí, Tống Ý, tôi không muốn bị cậu coi là bệnh nhân, cậu dùng cách này dỗ dành tôi, trong lòng tôi rất khó chịu."

Đới Lam đột nhiên nói như vậy khiến Tống Ý không kịp phản ứng lại, anh không rõ lời này bắt nguồn từ đâu. Khi anh hỏi lại Đới Lam, ngữ điệu đã có chút lạnh nhạt: "Tôi coi anh là bệnh nhân bao giờ?"

Đới Lam hơi sửng sốt, lúc này hắn mới phát hiện hôm nay Tống Ý đeo kính gọng kim loại màu bạc, cặp kính này khiến đôi mắt anh bớt đi vài phần ấm áp, xuyên qua tròng kính là sự lạnh lùng khiến Đới Lam có chút áy náy.

Những lời tiếp theo, hắn đột nhiên không biết nên mở miệng thế nào.

Nhưng Tống Ý không phải là người IQ thấp, cho dù Đới Lam không nói gì, chút tâm tư của hắn vẫn dễ dàng bị đoán ra.

Nếu đã đoán ra, làm gì có chuyện không tức giận, Tống Ý nghiêm mặt, trong đáy mắt dần lộ ra tia giận dữ, sau đó chúng tràn ngập trong đôi mắt anh: "Cho nên anh muốn đuổi tôi đi sao?"

Đới Lam không nói gì, hắn mím chặt môi thành một đường thẳng, chột dạ chớp chớp mắt. Hắn muốn tiếp tục vùi đầu vào lòng đối phương, nhưng hắn biết mình đã không còn tư cách làm chuyện này, vì thế hắn xấu hổ cúi gằm mặt như học sinh tiểu học bị giáo viên trách phạt.

"Hai ngày vừa qua, anh Bạch đã kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện của anh. Anh ấy nói Đới Lam anh là người lạnh nhạt, tôi không tin, tôi đã nghĩ thầm, cho dù lạnh nhạt đến đâu cũng không thể bằng tôi! Nhưng anh ấy lập tức đoán ra suy nghĩ của tôi. Anh Bạch đã cười nói rằng, tôi chỉ lạnh ngoài mặt, còn anh là người lạnh trong tim, là sự vô tình không thể che giấu."

"Hiện giờ tôi mới hiểu, anh Bạch nói đúng rồi. Anh không chỉ không che giấu sự vô tình, thậm chí anh còn muốn dập tắt chậu than mà người khác mang đến sưởi ấm cho anh. Đới Lam, anh rốt cuộc chán ghét tôi đến vậy sao?"

Tống Ý xoè tay trước mặt Đới Lam, mỗi câu nói ra anh sẽ gập một ngón tay xuống: "Lần đầu tiên gặp nhau, anh đã tỏ rõ thái độ không muốn đến tái khám, có lẽ anh ước rằng sẽ không bao giờ phải gặp lại tôi."

"Thật vất vả mới khuyên được anh đến tái khám, sau đó một viên thuốc anh cũng không uống. Đừng nói là hai tuần, nếu tôi không vô tình gặp anh tại quán bar, có lẽ từ đó về sau anh sẽ không bao giờ tìm gặp tôi."

"Trong lúc uống rượu trò chuyện được vài câu, anh hận không thể vạch rõ ranh giới rồi ném biển cảnh báo vào mặt tôi."

"Tôi nghĩ cho dù chúng ta không phải bạn bè, ít nhất cũng coi là người quen đi. Kết quả anh thậm chí không thèm trả lời tin nhắn của tôi, anh lẩn tránh như gặp phải một loại ôn dịch nào đó."

"Lần này…" Tống Ý nói đến đây thì hơi ngừng lại, ngữ điệu đã không còn sự phẫn uất mà thay vào đó là một chút tủi thân: "Lần này tôi đã đứng trước mặt anh rồi, vậy mà anh vẫn cố tìm cách đuổi tôi đi."

Năm lần vi phạm đã được liệt kê chi tiết, bàn tay Tống Ý cuộn chặt thành nắm đấm, sau đó anh nhẹ nhàng mở tay ra, đặt lên vị trí trái tim của Đới Lam.

"Có đôi lúc tôi muốn mở toang lồng ngực anh ra, nhìn xem rốt cuộc trái tim anh làm bằng gì."

Theo bản năng Đới Lam bắt lấy cánh tay của Tống Ý, mở miệng hồi lâu cũng không nói được lời gì.

Cuối cùng vẫn là Tống Ý hỏi hắn: "Đới Lam, câu này nếu hỏi ra miệng thực sự rất mất mặt. Nhưng anh đã nói rồi, thể diện đâu còn quan trọng. Tôi chỉ muốn hỏi anh là, anh cảm thấy tôi coi anh là người bệnh, vậy anh thì sao? Anh coi tôi là gì?"

Lại là một câu bày tỏ trực tiếp.

Thẳng thắn đến nỗi Đới Lam không kịp bịa thêm một lời nói dối nào khác.

Đới Lam cảm thấy Tống Ý là khắc tinh của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!