Khi Đới Lam tỉnh lại, cảm giác đầu tiên là chân tay nặng trịch, toàn thân nóng hầm hập, tay trái như bị thứ gì đó khoá chặt. Hắn mở mắt phát hiện mình đang nằm trên giường, trên người đắp chăn kín mít.
Đầu óc Đới Lam còn chưa tỉnh táo, phản ứng cũng rất chậm.
Chờ đến khi hắn hạ tầm mắt xuống mới nhận ra có một người đang ngồi bệt dưới đất ngay cạnh giường— cánh tay người ấy kê lên thành giường, bàn tay nắm chặt tay trái của Đới Lam, thân trên gục xuống, cứ giữ nguyên tư thế bất tiện như vậy mà ngủ.
Đới Lam cố gắng chớp mắt, nhìn xung quanh một vòng xác định đây là phòng ngủ của mình, sau đó cắn nhẹ môi— có cảm giác đau, đây không phải là mơ.
Nhưng người thậm chí chưa bao giờ bước vào giấc mơ của hắn, lúc này lại xuất hiện ở đây.
Đới Lam ngơ ngác, cảm thấy ý thức lâng lâng.
Hắn hít sâu vài hơi, không ngửi thấy mùi quả phật thủ, hắn bắt đầu nảy sinh nghi ngờ không rõ đây là ảo ảnh hay hiện thực.
Thôi kệ đi, chẳng quan trọng đây là mơ hay thật.
Đới Lam hơi nhúc nhích bàn tay trái, lúc này hắn mới phát hiện mình bị sốt, hơn nữa nhiệt độ cơ thể đang rất cao, toàn thân vô lực mềm nhũn.
Hắn húng hắng cổ họng, gọi một tiếng "Tống Ý" bằng chất giọng vừa khản đặc vừa thều thào, khó nghe muốn chết.
Đới Lam cười bất đắc dĩ, gọi người ta không tỉnh, lại chẳng đủ sức lay người ta dậy, cuối cùng hắn chỉ có thể nghiêng đầu nhìn người kia.
Đây là lần đầu tiên hắn im lặng mà ngắm nhìn Tống Ý một cách không hề kiêng dè gì.
Tuy chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu và nửa cái gáy của anh, nhưng ánh mắt hắn vẫn tràn đầy luyến tiếc, vô cùng luyến tiếc, tựa như chỉ chớp mắt một cái hắn cũng không nỡ.
Đới Lam lúc này mới phát hiện, hoá ra màu tóc Tống Ý không hề đen tuyền mà là nâu trầm. Kì thực đa số người Trung Quốc không có màu tóc đen tuyền, chỉ là Đới Lam có mái tóc rất đen mà thôi. Màu đen thuần này dễ khiến người ta trở nên hung dữ, màu nâu trầm có vẻ dịu hơn, rất hợp với Tống Ý, anh thực sự là người rất dịu dàng.
Ngắm kĩ hơn một chút, Đới Lam còn nhận ra mái tóc Tống Ý hơi xoăn, thoạt nhìn có vẻ là xoăn tự nhiên nhưng kỳ thực là do kĩ thuật sấy, phương pháp sấy tạo kiểu này Đới Lam cũng thường xuyên làm. Đây quả là một người theo đuổi sự tinh tế, cho dù đang mệt mỏi ngủ gục bên thành giường thì anh vẫn toát lên sự ưu nhã.
Đới Lam nhận ra Tống Ý rất thích phối đồ sáng màu, nói chính xác hơn là màu trắng. Thói quen này tương phản với một người thích mặc đồ tối màu như Đới Lam.
Trừ áo blouse trắng của bác sĩ, lần chạm mặt trong quán bar Tống Ý mặc áo len màu trắng bên trong và khoác áo măng tô màu xám lông chuột bên ngoài, lần này cũng vậy, anh vẫn chọn một chiếc áo len trắng nhưng khác kiểu dáng, phần hoa văn và cổ áo cũng không giống lần trước.
Khi hắn đang lục lại trí nhớ cái ngày mình suýt bị đâm xe, cố nhớ xem hôm ấy Tống Ý mặc quần áo màu gì, thì cửa phòng bị đẩy ra.
Chử Tri Bạch tiến vào thấy Đới Lam đã tỉnh lại thì hơi kích động: "Trời ơi, rốt cuộc anh cũng chịu tỉnh."
Động tĩnh này khiến Tống Ý giật mình.
Sau khi tỉnh lại anh vẫn giữ nguyên tay trái, tay phải xoa xoa mắt, tiếp theo s* s**ng dưới mặt đất tìm cặp kính gọng kim loại của mình, dùng một tay đeo lên sống mũi. Cuối cùng Tống Ý mới ngẩng đầu nói: "Anh tỉnh rồi à?"
Vẻ mặt Đới Lam vô cảm nhưng bàn tay giấu trong chăn lại siết chặt một chút, hắn hắng giọng hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"
Câu hỏi này Tống Ý còn chưa kịp đáp lại, Chử Tri Bạch đã nhanh nhảu cướp lời: "Ôi cha mẹ của tôi ơi, cụ đừng nói gì nữa, giọng cụ khó nghe quá đi mất."
Nếu Chử Tri Bạch không nói gì, Đới Lam sẽ không ý thức được hiện tại mình đang thảm hại đến mức nào.
Có một số chuyện bản thân không nhận ra, người khác chỉ cần nhẹ nhàng thốt ra một câu cũng đủ xâu chuỗi toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối— mới quen biết Tống Ý khoảng ba tháng, mỗi lần gặp anh, Đới Lam đều như một kẻ khốn khổ đang chạy nạn. Bất kể là ngoại hình bên ngoài hay tinh thần bên trong, lúc nào hắn cũng thê thảm đến không thể chịu nổi.
Mà ngày hôm nay, quả táo hỏng này đã lộ ra phần thịt thối rữa nhất.
Đới Lam mệt mỏi nhắm mắt lại.
Hỏng bét rồi.
Tống Ý nhéo vào lòng bàn tay Đới Lam hai cái, sau đó buông tay đứng dậy: "Tôi đi rót cho anh cốc nước."
Ra đến cửa anh chào Chử Tri Bạch một câu: "Anh Bạch cứ lo công việc đi, để tôi chăm anh Lam." Ngữ khí tự nhiên đến mức có cảm giác bọn họ thân thiết lắm rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!