Vào khoảnh khắc Tống Ý rút tay phải về, đứng thẳng lên chuẩn bị lùi lại một bước, Đới Lam vội vàng túm chặt anh: "Cậu phải đi rồi sao?"
Tống Ý ngập ngừng, vẫn giữ nguyên tay trái nắm tay Đới Lam: "Anh không phải về à? Hay là tôi chuyển anh sang phòng khác ngủ tiếp nhé?"
"Chuyển vào phòng bệnh của bệnh nhân mà cậu đang điều trị sao?"
Tống Ý giải thích: "Các phòng bệnh ở Bệnh viện số 3 được chia theo khu, có khu phòng bệnh dành cho người trưởng thành, người già và trẻ em, nếu anh chuyển phòng thì tôi sắp xếp cho anh một phòng bệnh dành cho nam giới trưởng thành."
Đới Lam hơi nhíu mày: "Thế cậu thì sao?"
Tống Ý nở nụ cười: "Tôi đi kiểm tra phòng chứ sao."
Bàn tay Đới Lam nắm chặt không chịu buông Tống Ý ra, hắn quay đầu nhìn đi chỗ khác, giọng nói mang theo chút rầu rĩ: "Vừa rồi cậu nói phải trấn an bệnh nhân, sao bây giờ lại cắt bớt công đoạn rồi?"
Tống Ý thuận thế nhéo nhéo bàn tay đang nắm tay mình: "Thế anh có muốn vào phòng nghỉ của tôi ngủ tiếp không?"
Hai mắt Đới Lam sáng rực, quay đầu lại nhìn Tống Ý.
Tống Ý tiếp tục nhéo tay hắn: "Vậy mau ngồi dậy sửa soạn đi, đừng nằm ườn trong phòng cấp cứu này, chiếm dụng tài nguyên chữa bệnh quá."
Thế là Đới Lam được mãn nguyện nâng hạng từ phòng tổng thống đơn sơ sang một phòng đôi sang trọng.
Hai tay hắn đút trong túi áo khoác, ngạo nghễ đi sau lưng Tống Ý, bước vào khu phòng nghỉ dành cho các bác sĩ.
Tiến vào cửa phòng, Đới Lam nhịn không được mà cảm khái trong lòng: bác sĩ Tống nhà mình quả là một người lịch sự, gian phòng này sạch bong không một hạt bụi, không chỉ vậy, trên bệ cửa sổ còn bày mấy chậu cây xanh.
Thấy trong phòng kê hai chiếc giường, Đới Lam hỏi: "Có ảnh hưởng đến người khác không?"
Tống Ý xoay người trải lại giường của mình: "Không đâu, người còn lại là Văn Việt, cậu ta rất ít khi bị xếp trực vào ngày lễ, hai ngày nay đều không đến bệnh viện."
Sau khi vào phòng, sự hưng phấn vừa rồi của Đới Lam đã giảm bớt phân nửa, hắn khôi phục lại sự bình tĩnh rồi đứng như trời trồng giữa phòng, có chút áy náy nói: "Tôi ngồi nghỉ trên ghế một lát là được rồi, áo khoác này tối qua lăn lộn khắp nơi, mất vệ sinh lắm."
Tống Ý đã trải xong giường, anh đứng dậy nhìn Đới Lam bằng ánh mắt bất đắc dĩ: "Anh cứ nằm đi, bình thường tôi không hay ngủ trưa, tôi toàn tranh thủ giờ nghỉ trưa để viết bệnh án, như vậy buổi tối đỡ phải tăng ca."
Đới Lam vẫn không nhúc nhích: "Hay là tôi nằm giường bác sĩ Văn?"
"Ngủ bên này đi." Tống Ý đẩy vai Đới Lam, ấn hắn ngồi xuống giường của mình: "Rốt cuộc anh đang tự chê mình hay là chê tôi? Chăn sạch đây, tuy tôi không dùng mấy nhưng tháng nào cũng giặt giũ."
Đới Lam muốn giải thích nhưng lại không biết phải nói gì, hắn xấu hổ cởi áo khoác ngoài ra: "Vậy tôi mặc đồ ngủ nằm đây."
Áo măng tô màu đen bên ngoài được cởi bỏ, chiếc áo ngủ bằng lụa tơ tằm màu đỏ sậm bên trong hiện ra.
Màu này rất tôn da, tay áo dài, phần cổ chữ V để lộ một phần da thịt chói mắt nơi lồng ngực. Hơn nữa tối qua Đới Lam ra một thân mồ hôi lạnh, lúc này chiếc áo nửa dính nửa không trên người hắn, loáng thoáng phác thảo một số đường nét cơ bắp của cơ thể.
Đới Lam cho rằng bác sĩ nào cũng mắc bệnh sạch sẽ, hắn loay hoay tìm cách không làm bẩn chăn của người ta cho nên không chú ý tới thái độ yên lặng lùi về sau của Tống Ý.
"Áo… áo ngủ của anh đẹp nhỉ."
"À— cũng khá vừa mắt, tôi còn có một bộ màu xám đậm và một bộ màu nâu nhạt nữa, đều là các màu dễ mặc." Đới Lam mải khoe khoang mắt thẩm mĩ của mình, lúc ngẩng đầu lên chợt phát hiện hình như Tống Ý đã kéo giãn khoảng cách với mình. Hắn cho rằng mùi mồ hôi trên người quá nồng làm đối phương khó chịu nên vội ngả người ra sau, dùng hai ngón tay kéo kéo cổ áo.
"…"
Tống Ý không dám nhìn tiếp, bước lên nhẹ nhàng đẩy vai để Đới Lam nằm yên xuống giường.
"Đắp chăn tử tế, nóng cũng phải đắp, toát mồ hôi mới nhanh hạ sốt. Trưa nay tôi sẽ mang cơm vào cho anh, ngủ một giấc dậy rồi ăn cơm là khỏi."
Đới Lam ngoan ngoãn nghe lời, chiếc áo khoác của hắn được vắt lên song sắt ở cuối giường, hắn nằm yên trong ổ chăn, chỉ lộ ra cái đầu một cách nhu thuận.
Tống Ý xoay người lấy ra một cái cốc giấy trong ngăn kéo bàn làm việc, rót đầy nước nóng rồi đặt cốc lên tủ đầu giường: "Để nguội rồi uống nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!