Chương 15: Ánh trăng trên bầu trời

[Bạn học Tiểu Minh: Chúc thầy ăn Tết vui vẻ ạ!]

Mỗi ngày lễ Tưởng Tân Minh đều sẽ chúc mừng Đới Lam qua wechat, thế nhưng Đới Lam chưa bao giờ trả lời.

Năm đầu tiên trở thành giáo sư hướng dẫn của Tưởng Tân Minh, Đới Lam từng dặn cô: "Đừng tặng hoa, đừng tặng quà, ngày lễ các thứ không cần nhắn tin chúc mừng, thầy còn trẻ, không phù hợp với những nghi thức ấy."

Nhưng Tưởng Tân Minh không để trong lòng, dịp lễ tết nào cô cũng nhắn tin, Đới Lam lười nhắc đi nhắc lại, học trò cứ việc chúc mừng, thầy giáo cứ việc seen.

Đới Lam mặc kệ học trò.

Không phải kiểu mặc kệ đời của bệnh nhân trầm cảm, mà là hắn thực sự thờ ơ với những tin nhắn như vậy.

Đới Lam vĩnh viễn không thể đồng cảm với kiểu người luôn tràn đầy năng lượng như Tưởng Tân Minh, hắn luôn tò mò không biết Tưởng Tân Minh lấy đâu ra nguồn năng lượng dồi dào như vậy, như một động cơ vĩnh cửu, hoạt động liên tục, chiến đấu không ngừng.

Hắn có thể tưởng tượng được, nếu không phải hắn mang một danh phận cao quý đó là giáo sư hướng dẫn, chỉ cần hắn trở nên bình dị gần gũi hơn một chút, Tưởng Tân Minh sẽ lập tức bá vai bá cổ, xưng huynh gọi đệ với hắn.

Viễn cảnh này thực sự đáng sợ, nếu Đới Lam bị Tưởng Tân Minh gọi anh xưng em, vậy thì Tống Ý và Văn Việt sẽ trở thành thế hệ chú bác của hắn, Đới Lam nghĩ đến đây thì sởn gai ốc.

Nhưng hôm nay trừ việc chúc Tết, Tưởng Tân Minh còn gửi kèm một bức ảnh: trong ảnh là ba cốc nước, trên thành cốc được cài những miếng chanh cắt lát.

Sau đó là một tin nhắn thoại, Đới Lam nhận ra giọng của Văn Việt: "Chúc thầy Đới năm mới vui vẻ nhé! Nghe Tống Ý kể anh thích uống Gin Tonic phải không? Tôi thử tự pha chế ở nhà, thấy cũng dễ phết. Uống tạm vậy! Ba ngày nghỉ Tết dương lịch nếu anh có thời gian thì rủ cả Chử Tri Bạch, chúng ta cùng nhậu nhé!"

Đới Lam nhịn không được mà nở nụ cười, Văn Việt này đúng là cạ nhậu của Chử Tri Bạch rồi, mới trôi qua vài ngày đã muốn hẹn đi tiếp. Đới Lam cảm thấy cùng là bác sĩ ở bệnh viện, thế nhưng Tống Ý lại không nhàn rỗi như Văn Việt.

Hắn cũng gửi một tin nhắn thoại: "Chử Tri Bạch bị bạn trai lôi cổ về Hoa Dương rồi. Hãy quên cậu ta đi."

Vốn tưởng rằng đến đây là hết, kết quả Đới Lam đã coi thường nguồn năng lượng của hai chú cháu nhà này, Văn Việt lại tiếp tục gửi tới một tin nhắn thoại: "Anh Bạch không đến thì anh đến một mình! Chử Tri Bạch nói hồi xưa ở Mỹ anh nốc cạn một chai Whiskey mà vẫn tỉnh bơ, thật hay giả vậy?"

"…"

Là thật.

Năm đó Chử Tri Bạch mua hai chai Macallan 25 năm, mỗi người một chai. Vì quá ngon nên bọn họ uống đến say mèm, sau đó Chử Tri Bạch định kéo Đới Lam ra ngoài tiếp tục nhậu, kết quả Đới Lam quay về phòng ngủ làm bài luận cho môn học.

Từ đó về sau, Chử Tri Bạch gặp ai cũng khoe khoang về tửu lượng của Đới Lam, Đới Lam thực sự cạn lời, một chút vốn liếng của hắn đều bị họ Chử bán sạch.

"Cậu ta đùa đấy, tôi uống hai ly cocktail là giở trò lưu manh với người bên cạnh rồi."

Đới Lam cảm thấy tửu lượng của hắn thực sự rất cao, nếu uống hết cỡ, một lít rượu đế cũng không thành vấn đề, hắn vẫn sẽ tỉnh táo chỉ là hơi uể oải mà thôi. Thế nhưng nếu muốn say, chỉ cần hai chai rượu vang là đủ, khi ấy không chỉ là uể oải, hắn sẽ có chút điên, hắn sẽ tìm mọi cách để trút bỏ sự phiền muộn. Giống như những gì Tống Ý đoán, Đới Lam của hiện tại có một cách giải tỏa nỗi buồn, đó chính là tự làm hại mình.

Đêm Noel hôm trước, Văn Việt, Tống Ý và Tưởng Tân Minh đều say ngất ngư. Đới Lam gặng hỏi mãi mới tìm ra địa chỉ nhà Văn Việt, hắn thuê người lái hộ, đích thân đi cùng bọn họ về tận cửa, sau đó lại quay về quán bar, tiếp tục đón Chử Tri Bạch đưa về nhà.

Lần đầu tiên Đới Lam hiểu thế nào là "không biết lượng sức mình", từ trước đến nay hắn chưa bao giờ gặp người tửu lượng kém mà dám uống nhiều như thế, quan trọng hơn chính là, uống đến say mềm như vậy nhưng không có ai tới đón.

Nói thế nào nhỉ, Đới Lam chỉ có thể cảm khái, ba người này quả là lạc quan với tình hình an ninh xã hội và có niềm tin với loài người. Cũng bởi nước mình quá an toàn, nếu say xỉn như vậy ở Mỹ, ví tiền và di động đã sớm không cánh mà bay rồi.

Vừa rồi Đới Lam tự động bỏ qua lời mời đi nhậu của Văn Việt, hắn không đáp lại, Văn Việt cũng không nhắc tới nữa. Wechat yên tĩnh trở lại, Đới Lam tắt chuông điện thoại, chuẩn bị đón Tết trong im lặng.

Mà khi hắn xem xong một bộ phim điện ảnh mới phát hiện, trong khung chat với bạn học Tiểu Minh có thêm một tin nhắn mới cách đây hơn một tiếng.

Lần này là giọng của Tống Ý: "Hôm ấy tôi giở trò lưu manh với anh à?"

Tin nhắn thoại này có chút thú vị.

Nếu Tống Ý thực sự muốn hỏi Đới Lam, anh đã sớm nhờ Tưởng Tân Minh gửi danh thiếp wechat của hắn cho mình. Đới Lam còn cố ý kiểm tra mục Lời mời kết bạn, phát hiện thực sự không có ai gửi yêu cầu kết bạn với mình.

Vậy thì hắn cũng không đáp lại nữa.

Nếu là một câu hỏi mặt đối mặt, Đới Lam khẳng định sẽ trả lời bằng câu "Cậu đoán xem". Nhưng hiện tại cách một màn hình điện thoại, không trả lời sẽ tương đương với câu "Cậu đoán xem".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!