Chương 14: Ốc đảo

Quá trình trưởng thành của Đới Lam không khác gì một đứa trẻ bình thường.

Hắn vẫn cho rằng mình sinh ra trong một gia đình bình thường, cha mẹ yêu thương hòa hợp lại có tư tưởng văn minh, thậm chí năm mười tám tuổi hắn comeout cũng rất thuận lợi, không phải nghe một câu quở trách nào.

Mãi đến khi Đới Lam tốt nghiệp thạc sĩ, trong lúc vô tình nghe được cuộc tranh cãi giữa Đới Minh An và Trần Thanh Giác, hắn mới phát hiện ra sự thật, cuộc hôn nhân của cha mẹ hắn không giống mối quan hệ một vợ một chồng truyền thống, dùng ngôn ngữ hiện đại để miêu tả, nó là một kiểu "hôn nhân mở".

Theo những gì Đới Lam hiểu biết, tất cả những đôi vợ chồng sống mở như vậy đều không có kết cục tốt đẹp. Cha mẹ hắn cũng không thể thoát khỏi quy luật này.

Đới Minh An coi những mối quan hệ ngoài luồng ấy là một điều tự nhiên như cách lão hít thở. Nhưng khi Trần Thanh Giác tìm được người tình mới, lão lại tỏ ra mình là một người chồng hèn mọn, dùng mọi cách quan tâm chăm sóc để níu chân vợ, khiến Trần Thanh Giác mềm lòng trở về bên lão. Mà khi đã nắm được trái tim người vợ, Đới Minh An sẽ tiếp tục quay đầu đi tìm nhân tình.

Trần Thanh Giác bị hãm sâu vào vòng lặp tình cảm độc hại này. Bà bị ép buộc phải trở nên cởi mở, khi phát hiện chồng mình ngoại tình, thứ bà nhận lại chỉ là một câu "Vậy chúng ta chuyển thành mối quan hệ mở đi". Nhưng khi bà đã thực sự tiếp nhận và dần trở nên thích ứng, Đới Minh An lại năn nỉ bà hãy chỉ yêu mình lão.

Đới Lam hiểu "lối thoát" mà Trần Thanh Giác nhắc đến, năm đó sau khi hắn biết hết mọi chuyện, hắn không làm gì cả, vẫn từng bước tìm cách xuất ngoại, sau đó đi biền biệt ba năm không về.

Ngày hôm ấy, vốn dĩ Đới Lam vẫn đang trong chuyến du lịch sau khi tốt nghiệp, vì nhận được bưu kiện của giáo sư hướng dẫn mà hắn quyết định về nhà sớm ba ngày, hắn dự định sửa lại luận văn mới viết xong cách đó không lâu rồi gửi cho một tạp chí cấp A xét duyệt. Sau đó hắn đứng ngay tại cửa nhà nghe được toàn bộ cuộc cãi vã của cha mẹ mình. Tiếng nhục mạ, la hét, khóc lóc cùng âm thanh ném vỡ đồ đạc liên tục vang lên, hình ảnh gia đình êm ấm hòa hợp đã hoàn toàn sụp đổ.

Vì sao bình hoa trong nhà luôn được thay mẫu mã mới, vì sao sàn nhà vốn được lát gạch men lại chuyển thành lót gỗ, vì sao Trần Thanh Giác luôn u sầu ảo não, vì sao ánh mắt Đới Minh An nhìn vợ luôn tràn ngập áy náy… Tất cả những điều Đới Lam thắc mắc từ bé tới lớn, ngày hôm ấy đều được giải đáp.

Có đôi khi Đới Lam cảm thấy, "duyên phận" là một từ đầy châm biếm. Đề tài nghiên cứu từng được chọn đăng tạp chí vốn là một bài luận mà Đới Lam viết trong ngẫu hứng, thật không ngờ nó lại vận vào người hắn.

Đới Lam không làm gì bởi hắn không biết phải làm gì.

Mùa hè năm ấy hẳn thử thăm dò Trần Thanh Giác vô số lần, thế nhưng mẹ hắn luôn giả vờ hạnh phúc mà trả lời cho qua, tránh nặng tìm nhẹ.

Hắn không thể đánh thức một người đang giả vờ ngủ, cũng không có tư cách dùng hai cái tát buộc bà tỉnh táo trở lại.

Sự nghiệp của Đới Minh An đang phất lên, lão không cho phép cuộc hôn nhân "viên mãn" của mình ảnh hưởng đến con đường thăng quan tiến chức.

Đới Lam sẽ không lấy trứng chọi đá, hắn chờ sóng yên biển lặng rồi mới chớp lấy thời cơ, ném cho Đới Minh An hai lựa chọn: ly hôn trong hòa bình hoặc làm đơn khởi tố, chính thức trở mặt thành thù.

Lần duy nhất Đới Lam nhờ cậy tới Chử Tri Bạch, chính là vì án ly hôn của cha mẹ mình.

Thế lực Chử gia ở Hoa Dương rất lớn, Đới Minh An chỉ là con kiến trong mắt bọn họ.

Đới Lam ép Đới Minh An chọn cách thứ nhất.

Nhờ hắn gây sức ép, cuộc hôn nhân giữa Đới Minh An và Trần Thanh Giác rốt cuộc tan vỡ thật dễ dàng và đơn giản.

Nhưng Đới Lam phát hiện, mãi về sau này Trần Thanh Giác vẫn một lòng hướng về Đới Minh An, đáng sợ hơn chính là, Đới Minh An vẫn yêu Trần Thanh Giác một cách điên cuồng.

Khi ấy hắn mới biết, sự nhún nhường và thỏa hiệp mà Đới Minh An dành cho Trần Thanh Giác hoàn toàn không phải giả dối, mà là lão thực sự áy náy.

Đới Lam cho rằng, tình yêu và sự áy náy của Đới Minh An thật nực cười, người chiều chuộng Trần Thanh Giác hết mực là lão, người sẵn sàng vứt bỏ bà như một tấm giẻ rách cũng là lão.

Lần đầu tiên Đới Lam ý thức được rằng, hóa ra người ta có thể nhân danh tình yêu mà làm những chuyện dơ bẩn đến vậy.

Ly hôn đối với Đới Minh An mà nói là một sự sụp đổ, vì vậy, lão và Đới Lam hoàn toàn cắt đứt quan hệ cha con.

Nhưng ly hôn đối với Trần Thanh Giác mà nói còn là một chuyện suy sụp hơn cả. Sợi dây luôn kéo căng bấy lâu nay rốt cuộc đã bị cắt đứt, chưa đầy một tháng sau, Trần Thanh Giác phải chuyển vào sống tại Trung tâm chăm sóc sức khỏe tinh thần thành phố Hoa Dương.

Kỳ thực căn bệnh trầm cảm đã hành hạ bà một thời gian dài, vụ ly hôn chỉ là ngòi nổ k*ch th*ch cơn hưng cảm của bà mà thôi.

Ban đầu mỗi khi phát bệnh, Trần Thanh Giác sẽ trách móc Đới Lam, đánh hắn, mắng hắn, khóc lóc van xin hắn cho mình được gặp Đới Minh An.

Đới Lam không thể nói thẳng với bà rằng, sau khi ly hôn, Đới Minh An chỉ mất nửa năm để tái hôn, chỉ có Trần Thanh Giác cứ mãi mắc kẹt trong cái hố giày vò này.

Thế nhưng có một lần, khi Trần Thanh Giác phát bệnh nghiêm trọng nhất, Đới Lam đã đi tìm Đới Minh An.

Giống như trước kia khi bị vợ cũ phát hiện mình ngoại tình, Đới Minh An vẫn dùng giọng điệu bình thản mà buông một câu: "Mày nghĩ tao sẽ bỏ rơi vợ mới để quay về thăm mụ đàn bà điên kia sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!