Chương 12: Nhà thơ lãng xẹt

Màn comeout này có chút đột ngột.

Đới Lam chưa bao giờ tưởng tượng ra cảnh mình comeout trước mặt Tống Ý. Hắn đã sớm đoán ra tính hướng của anh, cuộc trò chuyện quanh co với Tưởng Tân Minh chẳng qua chỉ để xác nhận lại một chút mà thôi.

Có đôi khi chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ, một dáng vẻ chần chừ,… cũng đủ để nhận ra đối phương có phải đồng loại của mình hay không.

Đới Lam không biết có phải Tống Ý cố tình hay không, đêm nay hắn không khác gì kẻ say rượu, đầu óc vẫn luôn chậm chạp. Nhưng cho dù Tống Ý cố tình hay vô tình, người ta dám hỏi trực tiếp như vậy, xem ra cách thăm dò thông qua Tưởng Tân Minh của hắn không quá đàng hoàng.

Tống Ý là người biết chừng mực, khi trò chuyện có thể nhận thấy— anh không nói nhiều nhưng không phải là người giao tiếp kém, cách khơi gợi chủ đề và điều chỉnh tiết tấu cuộc trò chuyện của anh khiến người ta cảm thấy hứng thú.

Nhưng rất nhanh sau đó Đới Lam phát hiện ra một điều: Tống Ý sẽ không nói chuyện về bản thân mình, cũng không nhắc đến chuyện của Đới Lam.

Giống như anh vạch sẵn một đường ranh giới, chỉ cần tiến thêm một bước sẽ bị coi là đột nhập vùng cấm, lập tức sẽ bị trục xuất.

Bọn họ cực kì ăn ý mà tản bộ dọc theo ranh giới ấy, thế nhưng lúc này Đới Lam như bị đẩy một cái, sau đó vô cùng hậu đậu mà ngã vào vùng cấm. Thế nhưng tiếng chuông báo động không hề vang lên, hắn bước ra không cũng được mà đi vào cũng không xong, thậm chí có nên đứng lên bước tiếp hay không cũng là một việc rất mơ hồ.

Đới Lam liếc mắt nhìn Tống Ý một cái, phát hiện vẻ mặt đối phương cũng bối rối không kém mình là bao.

Nếu không phải có một tầng quan hệ là Tưởng Tân Minh ở giữa, lúc này hắn và Tống Ý có thể trực tiếp coi nhau là "người lạ".

Chỉ cần một bữa nhậu cùng nhau, tâm sự kể lể một chút, người trưởng thành đã có thể kết giao với nhau. Phương pháp này lần nào Chử Tri Bạch cũng áp dụng, đối với y mà nói, chỉ cần có rượu, mối quan hệ nào cũng có thể gắn kết được.

Nhưng Đới Lam không thích cách này, hắn cho rằng nó quá ngu ngốc. Chỉ khi người ta vẫn ngồi trên bàn rượu, việc dốc hết bầu tâm sự mới đem lại sự sảng khoải, còn khi cuộc vui đã tàn, mỗi khi nhớ đến chuyện ấy người ta đều tự trách bản thân quá dại.

Tửu lượng của Đới Lam rất tốt, sẽ không bao giờ có chuyện hắn uống say đến mức đánh mất lý trí. Hắn không thích kể lể, muốn moi ra những lời thật lòng từ miệng hắn e là còn khó hơn lên trời.

Nhưng vì mối quan hệ bác sĩ – bệnh nhân giữa hai người, Đới Lam không chỉ một lần nói những điều thất thố trước mặt Tống Ý, đến bản thân hắn còn ghét bỏ những điều hắn từng nói ra.

Đêm nay Tống Ý rõ ràng không coi hắn là người bệnh, vậy thì Đới Lam sẽ không coi anh là bác sĩ. Tống Ý là một sự tồn tại nguy hiểm nhưng tràn đầy hấp dẫn, hắn không muốn chỉ vì mình mà ép anh phải tạo ra bất kì ngoại lệ nào.

Đới Lam không để sự xấu hổ này duy trì lâu, hắn thay đổi đề tài, nói: "Bình thường bác sĩ Tống có hay uống rượu không?"

Tống Ý cười như đang trêu đùa trẻ con, đáp: "Anh đoán xem."

Bình thường mỗi khi hỏi về tửu lượng, những người hay trả lời "đoán xem" hoặc là "cũng tàm tạm" thường là những người uống rất tốt. Đới Lam vốn cho rằng Tống Ý không phải kiểu người thích nhậu, cho dù thích cũng không phải kiểu người thường xuyên nhậu.

"Cậu nói như vậy, tôi vốn định đoán đáp án là không, thế nhưng bây giờ lại khó đoán rồi."

Tống Ý uống một ngụm nước, nhẹ giọng như đang kể chuyện cổ tích: "Hồi mới đi làm áp lực rất lớn, mệt hơn cả đi học, ngày nào tan ca tôi cũng muốn uống rượu. Tôi không có yêu cầu gì cao đối với các loại bia rượu, cũng không hiểu biết nhiều về chúng, có thể vào cửa hàng tiện lợi mua đại một lon bia gì đó, uống hết đã cảm thấy vui rồi."

Đới Lam bắt đầu cảm thấy hứng thú: "Sau đó thì sao?"

"Sau đó quen với sự mệt mỏi rồi, mỗi khi về nhà chỉ muốn đi ngủ, chẳng còn tâm tư nhậu nhẹt nữa. Cuộc sống của bác sĩ thực ra rất nhàm chán."

Trong vô thức, dưới ánh sáng mờ ảo của quán bar, Đới Lam có cảm giác Tống Ý đang chủ động xóa đi đường ranh giới giữa hai người. Hàng rào cấm vừa được gỡ bỏ, Đới Lam lập tức sinh ra sự tò mò: "Ban đầu sao cậu lại chọn học Y?"

Tống Ý nghĩ ngợi chốc lát rồi nói: "Không biết, thực sự tôi không biết đâu. Tôi vẫn luôn cảm thấy học Y là một chuyện dĩ nhiên trong cuộc đời mình, chọn khoa Tâm thần cũng vậy. Đến khi tôi bắt đầu tự hỏi "sao mình lại học Y nhỉ" cũng là lúc thầy hướng dẫn đưa tôi ra nước ngoài du học, sự hào hứng khi nghiên cứu khoa học cộng với cảm giác thành tựu chính là đáp án dành cho tôi."

"Giống như là, tôi không biết vì sao mình lại quan tâm đến bệnh nhân của mình như vậy. Tôi chỉ cho rằng đó là nghĩa vụ của một bác sĩ. Nếu anh hỏi tôi vì sao bắt buộc phải làm như vậy, tôi không trả lời được. Những chuyện quá khó nghĩ, tôi thường sẽ bỏ qua. Có rất nhiều chuyện giống như vậy, cho dù anh suy xét tỉ mỉ đến đâu cũng không thể đưa ra một đáp án rõ ràng, chỉ cần không ảnh hưởng đến bản thân, tôi sẽ cứ tiếp tục làm thôi."

Đây là lần đầu tiên Đới Lam nghe Tống Ý nói một tràng dài không liên quan đến việc khám bệnh như vậy, có cảm giác giống một phân cảnh độc thoại trong phim điện ảnh.

Khi Tống Ý chia sẻ suy nghĩ của bản thân, anh thường có thói quen nhìn chăm chú vào một điểm nào đó, nhưng Đới Lam biết anh không hề nhìn thật sự, chỉ đơn thuần là thả trôi ánh mắt mà thôi. Mỗi khi nói xong một câu Tống Ý sẽ ngừng lại một chút, chớp chớp mắt, dành vài giây ổn định lại tinh thần.

Đới Lam nhìn anh từ góc nghiêng, hắn có thể nhìn rõ hàng mi hơi rung rinh như cánh bướm, khép lại rồi mở ra.

Trong giây phút ấy, hắn rất muốn viết một bài thơ.

Thật nực cười, một người đàn ông ở độ tuổi ba mươi như biến thành cậu thanh niên đôi mươi, trong đầu lại nảy ra ý tưởng viết thơ linh tinh gì đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!