Chương 11: Vẫn chưa có bạn trai

"Tôi không uố…"

"Không cái rắm!"

Đới Lam vừa định giải thích đã bị Chử Tri Bạch cướp lời.

Vừa rồi Chử Tri Bạch đứng ngay phía trước Đới Lam, y liếc mắt nhìn bốn người mới đến liền đoán được bảy, tám phần quan hệ giữa bọn họ. Rốt cuộc đã có cơ hội trả thù Đới Lam, không thể bỏ phí được.

"Mọi người đều là bạn bè của anh Lam hả? Nào nào nào, mình đứng đây chắn hết lối đi của quán rồi, vào đây nói chuyện cho dễ. Mọi người giúp tôi khuyên bảo anh ta đi, tôi đã ngăn anh ta uống rượu rồi, tận tình khuyên nhủ như mẹ khuyên con. Thế mà mọi người nhìn kia kìa…" Chử Tri Bạch vươn tay chỉ nơi mà bọn họ vừa ngồi: "Nhìn xem, trên cái bàn kia có bao nhiêu ly Whiskey Sour, đều do anh ta uống cạn đấy. Tôi có ngăn cản nổi không?

Ngăn thế nào được."

Đới Lam: "…"

Thế nào gọi là nghiệp báo, hôm nay Đới Lam xem như đã hiểu rồi. Không trao danh hiệu Ảnh đế cho Chử Tri Bạch thật sự là phí phạm.

"Ôi vãi thật." Văn Việt lập tức tin những gì Chử Tri Bạch vừa nói, cậu ta nhìn theo hướng chỉ tay của Chử Tri Bạch, lẩm nhẩm đếm ly rỗng trên bàn: "Một, hai, ba, bốn, năm, má nó… Võ Tòng lên núi đánh hổ cũng không uống nhiều bằng anh! Tửu lượng khỏe như vậy sao, trông vẫn tỉnh táo thế này cơ mà?"

Lúc này Chử Tri Bạch lập tức có thiện cảm với Văn Việt, y như gặp được người có tiếng nói chung, tiếp tục kể lể than vãn: "Tỉnh chứ, đâu chỉ là tỉnh bình thường, vừa rồi tôi mà không cưỡng ép lôi anh ta đứng lên, có khi anh ta phải uống được hai tuần rượu nữa."

Đới Lam thấy vẻ mặt Văn Việt dần trở nên kích động thì nhanh chóng ngăn Chử Tri Bạch lại: "Thôi, chém thế đủ rồi đấy, nói nữa người ta tưởng thật bây giờ."

Đầu tiên hắn chỉ cổ họng mình, quay sang nói với Tống Ý: "Tôi dính cảm, uống cephalosporins rồi, không hề uống rượu. Cậu đừng nghe cậu ta nói luyên thuyên, từ nãy đến giờ toàn là bịa đấy."

Sau đó hắn đứng giữa nhóm người, bắt đầu giới thiệu đôi bên: "Chử Tri Bạch, phó giáo sư Học viện Thương mại, Đại học Hoa Dương, là bạn cùng phòng của tôi khi học tiến sĩ. Đây là Tống Ý, Văn Việt, là hai bác sĩ Khoa Tâm thần của Bệnh viện Nhân dân Nguyệt Cảng số 3. Còn đây là Tưởng Tân Minh, nghiên cứu sinh tiến sĩ do tôi hướng dẫn."

Vừa nghe giới thiệu là bác sĩ Khoa Tâm thần, Chử Tri Bạch liền sử dụng năng lực ngoại giao được tôi luyện từ bé, bày ra vẻ mặt cực kì chân thành gật đầu với hai vị bác sĩ: "Hân hạnh được làm quen. Ầy, xin lỗi mọi người, vừa rồi tôi bất lịch sự quá, chỉ nói đùa một chút thôi, mong mọi người không chê trách, bình thường tôi quen ăn nói kiểu như vậy với Đới Lam. Hay là chúng ta vào uống mấy ly đi?

Đới Lam kiêng rượu thì để tôi uống đỡ anh ta nhé."

Đới Lam buồn nôn với phong cách đàm phán kinh doanh của Chử Tri Bạch, thấy lại phải ngồi xuống uống thêm một chầu nữa, trong lòng hắn thầm mắng Chử Tri Bạch một vạn lần.

Hắn quay đầu liếc nhìn Tống Ý một cái, có chút chột dạ mà đặt tay lên ngực tự kiểm điểm bản thân, động tác quét mắt cũng không dám lề mề, phải giả bộ mình chỉ lơ đãng nhìn sang mà thôi.

Chỉ một cái đảo mắt nhanh như vậy, Đới Lam khó mà phân tích được thái độ của Tống Ý, nhưng ít nhất hắn không nhận thấy bác sĩ Tống có ý trách móc gì.

Lúc này tảng đá trong lòng Đới Lam mới được hạ xuống, âm thầm tìm về phong thái chủ động của mình: "Vậy chúng ta quay lại bàn cũ ngồi một lát đi? Chỗ đó hơi khuất, không náo nhiệt lắm, chủ quán bar này là bạn của hai bọn tôi, hôm nay tôi mời mọi người nhé, đừng khách sáo."

Nghe vậy Chử Tri Bạch lập tức phụ họa: "Đương nhiên là anh trả tiền rượu rồi, đấy, được bổ nhiệm làm cố vấn tiến sĩ mà chẳng nói gì với anh em, bữa nhậu này chẳng bõ."

Y vừa nói xong, Tưởng Tân Minh vẫn luôn yên lặng đứng một bên đột nhiên trở nên phấn khích: "Thầy, thầy vừa nói gì cơ ạ? Thầy là bạn với chủ quán bar này á? Quán này là của Lê Sầu mà?"

Tuy Đới Lam và Chử Tri Bạch không quan tâm đến showbiz, nhưng Đới Lam là một nhà khoa học nghiên cứu xã hội, hắn vẫn nhận biết được một số ca sĩ và nhóm nhạc đang nổi vân vân, còn Chử Tri Bạch đang trong mối quan hệ với một nghệ thuật gia, các quy tắc trong giới giải trí y cũng hiểu biết đôi chút.

Năm đó khi còn ở Mỹ, Lê Sầu nói mình sẽ gia nhập showbiz, Đới Lam và Chử Tri Bạch đều không quá để tâm. Cậu ta chưa có độ nổi tiếng, còn tưởng rằng cậu ta sẽ lui xuống hậu trường.

Nhưng hiện tại, nhìn lượng khách đổ về quán bar này cùng với vẻ mặt hưng phấn của Tưởng Tân Minh, Đới Lam bỗng nhận ra mình quá lạc hậu rồi, có vô danh đến đâu cũng là ngôi sao, Lê Sầu nổi tiếng hơn rất nhiều so với tưởng tượng của hắn.

Thấy Tưởng Tân Minh rất hào hứng, Đới Lam biết chầu rượu đêm nay không trốn được rồi, hắn đành thuận theo hoàn cảnh, cười trêu học trò: "Muốn xin chữ kí à? Mỗi luận văn được công bố tôi sẽ xin một bức chữ kí cho trò, thế nào?"

Không ngờ Tưởng Tân Minh đáp rất sảng khoái: "Được được thầy ơi, tổng cộng em có ba bài luận được công bố rồi, tính gộp vào tối nay luôn đi thầy."

Chử Tri Bạch nghe vậy thì bật cười: "Không hổ danh là học trò của giáo sư Đới, thông minh nhanh nhẹn y như thầy."

Y vừa nói vừa dẫn mọi người vào chỗ ngồi: "Không sao đâu em gái, nếu thầy Đới của em không giúp được thì để tôi. Xin chữ kí làm gì, xin chụp ảnh chung luôn đi."

Lời này vừa nói ra, Tưởng Tân Minh như biến thành con khỉ nhìn thấy chuối trên núi Nga Mi, kích động lôi kéo Chử Tri Bạch bắt đầu tán gẫu về Lê Sầu.

Bọn họ vui vẻ làm quen với nhau, Chử Tri Bạch trực tiếp ngồi xuống cạnh Tưởng Tân Minh và Văn Việt, vậy là cả hai phe cánh đều vừa vặn thừa ra một người, Đới Lam và Tống Ý lần lượt ngồi xuống chiếc sofa ở phía đối diện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!