Bệnh trầm cảm như một sợi dây gai quấn quanh cổ chân, chỉ cần nó muốn, kéo nhẹ một cái có thể nhấn chìm người ta xuống biển sâu, khiến người ta chết ngạt trong lúc ý thức vẫn hoàn toàn tỉnh táo.
Trong lúc ngồi chờ gọi tên tại Chuyên khoa Sức khỏe Tâm thần, Đới Lam cảm thấy sợi dây gai ấy đang cọ sắp rách da chân hắn.
Chết ngạt là một cái chết đau đớn, nhưng cái cảm giác không thể nắm bắt này chẳng khác nào hình phạt lăng trì.
Ngay phía trước khu chờ gọi tên người bệnh là một màn hình hiển thị số, Đới Lam mang phiếu số 6, đang xếp ở vị trí thứ hai.
Ông anh trước đấy đã vào phòng chẩn bệnh nửa tiếng, Đới Lam chờ đến bực bội. Bệnh viện cấm hút thuốc, hắn chỉ có thể nghịch thứ duy nhất trong tay lúc này— chứng minh thư. Tấm thẻ đồng hành với hắn bảy, tám năm nay vẫn mới nguyên, lúc này lại bị hắn giày vò đến quăn mép.
Bệnh nhân số 4 đã rời khỏi phòng khám, loa bắt đầu gọi tên: "Mời bệnh nhân số 5, Trương Minh, tới phòng chẩn đoán Lo âu – Trầm cảm số 1 để khám bệnh; bệnh nhân số 6, Đới Lam chuẩn bị đến lượt. Mời bệnh nhân số 5, Trương Minh, tới phòng chẩn đoán Lo âu – Trầm cảm số 1 để khám bệnh; bệnh nhân số 6, Đới Lam chuẩn bị đến lượt…"
Loa gọi tên sẽ phát ba lần cho đến khi bệnh nhân vào phòng chẩn đoán. Nếu người được gọi tên không có mặt, loa sẽ tiếp tục phát thêm ba lần, sau đó mới gọi đến người bệnh tiếp theo.
Hiển nhiên bệnh nhân số 5 tên Trương Minh không xuất hiện, máy bắt đầu một vòng gọi tên mới: "Mời bệnh nhân số 6, Đới Lam, tới phòng chẩn đoán Lo âu – Trầm cảm số 1 để khám bệnh; bệnh nhân số 7, Lý Cường chuẩn bị đến lượt. Mời bệnh nhân số 6, Đới Lam, tới phòng chẩn đoán Lo âu – Trầm cảm số 1 để khám bệnh; bệnh nhân số 7, Lý Cường chuẩn bị đến lượt…"
Chỉ trong vòng hai phút, tên mình bị máy móc nhắc đi nhắc lại chín lần, Đới Lam đã có suy nghĩ bỏ của chạy lấy người.
Nhưng nghĩ đến việc nếu mình rời đi rồi, cái máy chết tiệt kia lại gọi tên mình thêm ba lần nữa, Đới Lam bèn nghiêm mặt đứng lên bước vào phòng chẩn đoán Lo âu – Trầm cảm.
Trước cửa mỗi phòng chẩn đoán đều treo bảng thông tin vắn tắt của bác sĩ chẩn bệnh.
Phòng chẩn đoán Lo âu – Trầm cảm số 1 do bác sĩ Tống Ý chủ trị, trên bảng giới thiệu là bức ảnh chân dung rất đẹp, đôi mắt bác sĩ to tròn và sáng lấp lánh khiến ai nhìn vào cũng tràn đầy hy vọng. Ánh mắt dịu dàng và ấm áp như mặt trời ấy là một liều thuốc rất hiệu quả đối với bệnh nhân.
Nhưng Đới Lam không cho là vậy, lướt qua ảnh chụp của bác sĩ hắn liền cảm thấy người này có lẽ chưa bao giờ trải qua phiền não. Một người vô lo vô nghĩ như vậy, làm sao có thể lý giải những tâm tình phức tạp? Trên đời này chẳng có thứ gì tên là "thực sự đồng cảm".
Có điều, lần điều trị này có hiệu quả hay không cũng không quan trọng, Đới Lam căn bản không để tâm, mục đích hắn tới đây không phải đi chữa bệnh.
Nhưng hắn không tới đây chỉ để làm thủ tục, ôm trong lòng tâm lý phức tạp "nếu chữa được thì chữa, không chữa được càng tốt", hắn cũng không biết mình tới đây để làm gì.
Nghĩ đến đây, Đới Lam lại ngẩng đầu nhìn ảnh chân dung của bác sĩ, nở một nụ cười chua chát.
Cứ coi như là tới đây ngắm một cậu chàng đẹp trai đi.
Nhưng trời đất chứng giám, khi đăng kí khám bệnh online, Đới Lam thực sự không chọn bác sĩ dựa vào ngoại hình. Mỗi tuần hắn đi làm năm ngày, chỉ có thứ tư rảnh rỗi, mà bác sĩ phụ trách chẩn đoán vào thứ tư chỉ có một mình Tống Ý, Đới Lam không còn sự lựa chọn nào khác.
Gọi là duyên phận đi, gặp được một bác sĩ hợp với gu thẩm mỹ của mình là một chuyện vui. Nhưng điều kiện để tâm trạng vui vẻ này có thể kéo dài đó là không bị phá đám bởi những kẻ đáng ghét—
Đới Lam vừa bước vào phòng khám, cánh cửa vừa được hắn đóng lại lập tức bị kéo ra. Một người xông vào lướt qua Đới Lam, vọt tới ghế bệnh nhân, đặt mông ngồi xuống, tốc độ nhanh như cơn gió thổi phù qua mặt Đới Lam.
Hắn chưa kịp nín thở, mùi khói thuốc lá lẫn vào cơn gió kia bủa vây xung quanh hắn.
Hay lắm, thuốc lá mà hắn không được hút đã có người cuốn chung với gió lạnh và bụi đất dâng đến tận miệng hắn, quả là mua một tặng hai, ép mua ép bán.
"Bác sĩ Tống, cứu tôi với, tôi sắp chết rồi…"
Hai tay người nọ siết thành nắm đấm nện mạnh xuống mặt bàn làm việc, run lập cập nhìn về phía bác sĩ.
Bị chen hàng đã đành, còn bị một bệnh nhân lảm nhảm dông dài như vậy chen hàng, Đới Lam quan sát điệu bộ người kia, thầm nghĩ có lẽ nửa tiếng nữa cũng không xong. Hắn nâng tay trái nhìn đồng hồ, chuẩn bị rời khỏi đây, rời khỏi nơi đang bào mòn từng chút kiên nhẫn của hắn.
Chân trước vừa định bước ra khỏi cửa, phía sau đột nhiên có giọng nói trong vắt và bình tĩnh: "Mời báo tên."
"Trương Minh, bác sĩ, tôi tên là Trương Minh."
"Trương Minh?" Giọng nói của bác sĩ vẫn bình tĩnh đến lạnh lùng, tựa như anh không hề nhìn thấy dáng vẻ hấp tấp của bệnh nhân này. Tống Ý lướt qua danh sách bệnh nhân trên hệ thống, tìm thấy cái tên Trương Minh ở cột "Số bỏ qua": "Bệnh nhân số 5 phải không? Đã qua lượt rồi, mời anh ra quầy xuất trình chứng minh thư, lấy số xếp hàng lại từ đầu."
Đới Lam dừng bước quay đầu, hắn đứng sững ở cửa, hai tay ôm ngực quan sát cách xử lí của vị bác sĩ kia.
Đới Lam rất cao, đứng sừng sững như vậy lộ ra vài phần uy h**p, trùng hợp hôm nay hắn còn mặc một chiếc áo măng tô dáng rộng màu nâu sẫm, toàn thân trở nên âm trầm, ngay cả cái bóng cũng có phần lạnh lùng. Hắn đứng trước cửa một lúc, những bệnh nhân quay lại tái khám cũng không dám vào, bọn họ chỉ dám thập thò nhìn vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!