Tôi...
Còn có chuyện thế này!
Tôi không ngờ rằng một nữ học bá Thanh Hoa lại có cùng tên cùng họ với mình?
Thật không thể chịu nổi!
Đột nhiên tôi cảm thấy cái tên của mình không còn quê mùa nữa. Từng nét, từng chữ của cái tên ấy như đang tỏa sáng bling bling.
" Trần Viên Viên ấy, có xinh không?" Tôi cười cười hỏi Văn Tu một câu.
Đúng là miệng nhanh hơn não.
Hỏi xong, thấy biểu cảm cậu ấy có chút kỳ lạ, cộng thêm sự im lặng của mọi người xung quanh, tôi mới nhận ra...
Câu hỏi này thật dễ gây hiểu lầm.
Tại sao lại ngốc nghếch đi hỏi người khác mình có xinh không chứ?
"Ừm." Cậu ấy nhẹ nhàng đáp, không tự nhiên mà dời ánh mắt .
"Chắc cậu chưa xem ảnh cô ấy đâu nhỉ? Hoa khôi Thanh Hoa mà."
"Đúng vậy, đã đẹp mà còn có tên trong bảng xếp hạng hoa khôi của trường, làm sao mà không đẹp được?"
...
"Ồ... ồ." Tôi thở phào nhẹ nhõm. Thật may mọi người không nhận ra sự bối rối của tôi.
"Tớ thấy ai tên Trần Viên Viên đều đẹp cả." Chu Duy đột nhiên nói một câu chẳng đầu chẳng đuôi.
"À, đừng khen nữa, tớ ngượng đỏ mặt rồi đây này." Tôi giả vờ e thẹn, khẽ đánh nhẹ vào vai cậu ấy.
"Tớ nói thật đấy. Hồi cấp ba tôi không thấy cậu đẹp như bây giờ đâu. Cậu đi phẫu thuật thẩm mỹ rồi đúng không?" Chu Duy nghiêm túc nhìn tôi.
Tôi...
"Hồi cấp ba tớ đeo kính, nhưng cũng không đến mức phải phẫu thuật thẩm mỹ đâu." Tôi thật sự không chịu nổi nữa.
"Bây giờ cậu đeo kính áp tròng à?" Chu Duy vẫn không buông tha. "Đeo nhiều không tốt cho mắt đâu."
"Tớ..." Tôi thực sự muốn đánh Chu Duy mà, có thể đừng tập trung vào tôi nữa được không? Thật là ngại ch. ết đi được. "Thi đại học xong tớ đi m. ổ cận đấy!"
"Thì ra là vậy." Cậu ấy lại ghé sát vào. "Cho tớ xem thử."
"Cậu tránh xa tớ ra, nam nữ thụ thụ bất tương thân." Tôi né người khỏi Chu Duy.
Nhưng cậu ấy lại rất thành thạo kéo tôi lại gần: "Trần Viên Viên, cậu thành con gái khi nào vậy?"
"..." Tôi lấy tay che n.g.ự. c mình, tức giận: "Buông tay ra!"
Rồi đột nhiên…
Bốp! Một chai nước khoáng bay tới, đập vào tay Chu Duy, khiến cậu ấy oai oái kêu đau.
"Văn Tu! Mày đánh tao làm gì?" Chu Duy trố mắt nhìn Văn Tu, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Văn Tu cười nhạt, không thèm đáp, chỉ nói hai chữ: "Đáng đánh!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!