Chương 7: (Vô Đề)

"Phía sau." Tôi dùng khẩu hình nói với cô ấy, "Văn Tu."

Xong đời rồi.

Sao lại gặp cậu ấy vào lúc này chứ?

"Văn Tu?" Hạ Hạ có chút không hiểu, "Ừ, cậu muốn nói với tớ cách nào để theo đuổi cậu ấy?"

Tôi thề...

Cậu ấy sợ người khác không nghe thấy chắc?

Tôi chỉ còn cách nhắn tin cho Hạ Hạ:

"..." Hạ Hạ nhìn tin nhắn, lập tức đỏ mặt, trở nên vô cùng nghiêm túc.

Con nhỏ này, tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy căng thẳng như vậy.

"Cậu ấy có đang nhìn chằm chằm vào gáy tớ không? Làm sao đây? Hôm nay tớ chưa kịp gội đầu." Hạ Hạ lo lắng nhắn tin cho tôi.

Tôi...

"Cậu biết đủ đi, cậu ấy đang nhìn chằm chằm vào mặt tớ đây. Tôi thề, nếu biết gặp cậu hôm nay, tớ đã rửa mặt rồi."

Tôi thật sự muốn ch. ớt đi cho rồi.

Sao Văn Tu lại chọn ngay vị trí đối diện với tôi, kiểu này thật sự không thể tránh được.

Càng ch. ết hơn nữa là ánh mắt của cậu ấy nhìn tôi không chút né tránh, như muốn tính toán xem gương mặt tôi có phù hợp với tỷ lệ vàng trong nhân tướng học hay không vậy.

9.

Cũng không biết có phải vì Hạ Hạ căng thẳng hay không, mà tôi thấy người khác căng thẳng thì mình lại thả lỏng hơn nhiều.

"Đi đi, chẳng phải cậu muốn xin số liên lạc của người ta sao?" Tôi ra hiệu bằng ánh mắt cho Hạ Hạ.

"Không được, tớ căng thẳng đến mức dạ dày cồn cào muốn ói đây." Cậu ấy lắc đầu.

Mới nãy còn khí thế bừng bừng, chậc chậc, giờ thì...

Tôi thở dài.

"Vậy đi nhé?" Tôi hỏi Hạ Hạ.

"Nếu đi rồi thì lần sau gặp lúc nào tớ mới gặp được Văn Tu cớ chứ?" Hạ Hạ cắn chặt răng, trông như chiến sĩ sẵn sàng hy sinh.

"..." Tôi nhướn mày, thật sự mong chờ...

Kết quả, giây tiếp theo…

"Viên Viên, cậu đi xin giúp tớ số liên lạc đi."

Ch. ết tiệt!

"Cậu là bạn cùng bàn với cậu ấy, xin số cậu ấy chắc chắn không từ chối, tớ mà đi, cậu ấy từ chối thì làm sao?"

Hạ Hạ nói nghe có lý, có lý quá lần sau khỏi bàn nữa.

"Tớ không được, đánh ch. ết cũng không được, tớ thật sự không được..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!