"Rầm" một tiếng.
Tôi cảm thấy đầu óc mình như bị sét đánh.
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy mình thật đáng thương.
Tôi giống hệt phần ăn sáng vừa bị cậu ấy vứt bỏ.
Thức ăn hết hạn chỉ có thể bị người ta lạnh lùng ném vào thùng rác.
Tôi chính là rác rưởi.
"Đi thôi, đến thư viện, tớ đã giữ chỗ." Cố Tri Hành trở lại dáng vẻ bình thường, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Nhưng lòng tôi lại thấy cay cay.
"Tớ không đi." Tôi quay người bước về phía sân vận động.
"Cậu đang giận gì thế?" Cố Tri Hành vẻ mặt bất lực, bước đến kéo tay tôi.
"..." Tôi dừng lại, cố nén nước mắt, "Chúng ta chia tay rồi."
"..." Cố Tri Hành sững người trong một giây, "Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Tôi muốn đi, nhưng cậu ấy không buông.
"Cậu sửa tật xấu của mình đi, tớ sẽ rút lại lời nói trước đó." Cố Tri Hành làm ra vẻ như đã nhượng bộ nhiều lắm vậy.
"Không cần!"
Tôi thực sự phát đi. ên rồi.
Không ngờ bản thân vẫn còn một chút hy vọng với Cố Tri Hành.
"Là tớ làm gì sai sao?" Cố Tri Hành hỏi tôi.
"Cậu không sai." Tôi đáp lại cậu ấy.
"Cậu cũng thừa nhận rồi đấy. Biết sai mà không sửa, còn giận dỗi với tớ?" Cố Tri Hành tiếp tục chất vấn.
"..." Tôi cúi đầu bước đi, không muốn nói chuyện với cậu ta nữa.
"Người mắc chứng trì hoãn sẽ không làm được gì cả. Cậu muốn thành loại người đó sao?" Cố Tri Hành nghiêm khắc đứng trước mặt tôi, chắn đường tôi đi.
"Được rồi, tớ biết là tớ sai, nhưng tớ cứ không muốn sửa đấy!" Tôi không kìm được hét lên với Cố Tri Hành.
"Biết sai mà không sửa?" Cố Tri Hành trông rất sốc.
"Tớ là rác rưởi, cậu đừng ở chung với tớ nữa." Nói xong câu đó, tôi quay đầu bỏ đi.
6.
Kể từ ngày đó, khi tôi và Cố Tri Hành cãi nhau thêm lần nữa, tôi không còn liên lạc với cậu ấy.
Nghe bạn cùng phòng nói, thỉnh thoảng cậu ấy đăng lên mạng xã hội, hỏi mọi người ý kiến.
Sau đó còn thêm một câu:
"Các cậu nghĩ tôi có sai không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!