Chương 38: (Vô Đề)

2

Tôi vẫn đánh giá thấp Chu Duy.

Nó ở lỳ nhà tôi cả một tuần.

Tuần đó, tôi bị nó làm phiền đến mức muốn tuyệt giao luôn.

Ngày nào cũng kể với tôi về cô gái tên Trần Viên Viên tốt thế nào, hay thế nào, cứ như đang tẩy não tôi vậy.

"Tốt thế thì sao mày không tự mà theo đuổi đi?"

Tôi thật sự muốn bịt miệng nó lại.

Đàn ông sao mà nói lắm thế!

"Không được, tao không thích kiểu đó, tính cậu ấy giống đàn ông quá。"

"Hừ..." Tôi lườm nó một cái, "Thế mày nghĩ tao thích kiểu đó sao?"

"Mày còn chưa yêu bao giờ, lỡ đâu thích thì sao?"

"Không có lỡ đâu thằng kia!"

"Văn Tu, mày có phải là anh em tao không, anh em gặp khó khăn, mày không giúp. Tuyệt giao đi!"

"Được thôi."

"Chính mày nói đó!" Chu Duy kích động lắm, trông như sắp khóc...

Cái thằng đa sầu đa cảm này...

"Người khác nói đó." Tôi kiềm chế cơn tức trong lòng.

"Thế mày có giúp tao không đây?"

"Giúp..."

Vì sự bốc đồng nhất thời đó mà tôi tự trách bản thân hàng trăm lần.

Những ngày sau đó, Chu Duy chuyển đến học cùng trường tôi. Ngày nào nó cũng lải nhải bên tai tôi.

"Được rồi được rồi, nếu tôi có cơ hội gặp cô ấy, tao sẽ theo đuổi, được chưa?"

"Anh em, tao tin mày!"

Và cơ hội đó thật sự đến với một cách không thể lường trước...

Vì sắp đến kì thi đại học, tôi phải chuyển trường về Thành Đô để tiếp tục học tập.

Cuối cùng, tôi gặp được Trần Viên Viên.

Cô ấy lại còn là bạn cùng bàn của tôi.

Tôi nhìn cô ấy sau giờ học nằm gục trên bàn ngủ say như ch. ết, còn chảy cả nước miếng mà suy ngẫm.

Đây là người mà Chu Duy bảo là khi ngủ siêu đáng yêu sao?

Đáng yêu là ngủ như ch. ết, mặt đỏ ửng, mắt lim dim, nước miếng chảy cả lên đồng phục của tôi sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!