Văn Tu?
Khoảnh khắc lúng túng ấy, tôi chẳng biết mình xấu xí cỡ nào, luống cuống đến mức nước mắt cũng không kịp lau.
"Sao cậu khóc thế?" Văn Tu đưa tay chạm vào mặt tôi, chạm đến nước mắt liền dừng lại.
"Không sao, cậu .. cậu sao lại ngủ ở đây?" Tôi vội vàng lau nước mắt, nhưng lại làm nhòe hết cả mascara lên mặt.
Tôi ức quá...
Lại khóc nữa.
"..." Văn Tu im lặng nhìn tôi, không nói lời nào, khẽ nhíu mày.
Khi tôi đang đau đầu tìm cách làm như không có việc gì, Văn Tu đột nhiên ghé sát lại, nâng đầu tôi lên rồi đột nhiên hôn xuống.
Trong một khoảnh khắc, trời đất quay cuồng, não tôi như tê liệt.
Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, bất ngờ đến mức tôi không kịp đẩy Văn Tu ra.
Tôi không đẩy Văn Tu ra, cậu ấy thậm chí còn vòng tay ôm lấy eo tôi, làm nụ hôn đó sâu hơn.
Đến khi tôi kịp hoàn hồn, sự việc đã dần vượt khỏi tầm kiểm soát.
"Phó Tri Hành!"
Đúng vậy, khi tôi hét lên cái tên này, ngay cả bản thân tôi cũng giật mình.
Văn Tu cũng ngây người.
Cậu ấy buông tôi ra, dừng lại vài giây, ánh mắt như hiện lên chút tổn thương.
Tôi không dám nhìn Văn Tu.
Sau này nghĩ lại, tại sao trong lúc nguy cấp ấy tôi lại hét tên Phó Tri Hành, có lẽ là vì mỗi lần hôn Phó Tri Hành, cứ đến 5 phút là cậu ta tự động dừng lại.
Mà lần này, liệu có phải vì tôi không muốn dừng lại, nên mới gọi tên Phó Tri Hành?
"Xin lỗi." Văn Tu lấy lại bình tĩnh, "Tớ uống nhiều quá."
Văn Tu hơi bất lực xoa thái dương, rồi châm một điếu thuốc.
"..." Tôi im lặng, không nói gì, cũng không biết phải nói gì.
Chẳng lẽ tôi phải nói ra sự xấu hổ rằng mình gọi nhầm tên?
"Muốn ngồi thêm chút nữa, hay..." Văn Tu hỏi tôi có muốn ở lại không.
"Không." Tôi chột dạ từ chối.
"Ừm."
"Vẫn buồn sao? Chuyện mẹ cậu..." Văn Tu hỏi tôi.
"Hết rồi." Tôi nói thật lòng.
Giờ tim tôi đập nhanh đến mức quên luôn mẹ tôi là ai.
Tôi không nghĩ Văn Tu lại có sức hút lớn như vậy, lớn đến mức nỗi buồn trước đó biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại nhịp tim đập dồn dập.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!