"Được thôi!" Tôi giơ tay làm ký hiệu OK.
"Không chụp nữa." Văn Tu lùng nói.
Tôi và Hạ Hạ ngượng ngùng đứng yên tại chỗ.
"Chụp không đẹp thật mà." Chu Duy giải thích.
"Tao mệt rồi, không đi karaoke à?" Văn Tu châm một điếu thuốc, khẽ nhíu mày.
"Đi chứ, đi chứ!" Hạ Hạ nghe đến karaoke thì lập tức hào hứng.
Thế là chúng tôi bắt taxi đến quán karaoke.
Trên xe, Văn Tu ngồi cạnh tôi, trông có vẻ rất mệt mỏi.
"Cậu ấy thức hai ngày liền, chắc không chịu nổi nữa rồi." Hạ Hạ thì thầm với tôi.
"Ồ." Tôi không dám làm phiền Văn Tu, cậu ấy ngủ gần như suốt chặng đường, ngủ đến tận quán karaoke.
Xuống xe, tôi đẩy nhẹ Văn Tu, bảo cậu ấy xuống trước.
Văn Tu như vừa tỉnh dậy, cả người có vẻ rất mơ màng, nhìn thấy tôi, cậu ấy sững sờ mất một lúc lâu.
Một đôi mắt đen láy, nhìn tôi, lười biếng mà sâu lắng.
Ánh nhìn ấy khiến tim tôi run lên.
"Xuống xe rồi," tôi khẽ nói.
"Sao cậu lại... ở đây?" Giọng Văn Tu khô khốc, ánh mắt đầy nghi hoặc.
"Ngủ nhiều lú rồi hả Văn Tu!" Chu Duy xuống xe kéo Văn Tu ra ngoài, nhưng lại bị cậu ấy trừng mắt dọa quay lại.
"Mày còn muốn chơi không đây?"
"Ừ..." Văn Tu như bừng tỉnh, khuôn mặt thoáng vẻ lúng túng rồi bước xuống xe.
Đến KTV, cậu ấy phần lớn thời gian chỉ hút thuốc, trông rất mệt mỏi.
Về sau, mọi người hát bài chúc mừng sinh nhật Hạ Hạ cùng cậu ấy thổi nến.
Lúc cậu ấy ước, tôi thấy cậu ấy lén nhìn Văn Tu, rất khẽ thôi.
Nhưng tôi vẫn nhìn thấy.
Thế mà Văn Tu lại đang nhìn tôi.
Tự dưng tôi cảm thấy bản thân như phạm tội.
Tôi lập tức tránh ánh mắt cậu ấy.
Ước xong, tôi đeo con ngựa vàng nhỏ mà mình đã mua lên tay Hạ Hạ.
"Sinh nhật vui vẻ! Cậu phải luôn luôn hạnh phúc nhé!" Tôi cười nói với cậu ấy, "Cậu đừng buồn nữa, niềm vui của tớ có thể chia cho cậu."
Hạ Hạ ôm lấy tôi, vừa nói vừa khóc: "Viên Viên, cậu làm người ta sinh nhật cũng muốn khóc thế này."
"Đừng khóc nữa, lông mi..." Tôi nhắc nhở cậu ấy, lông mi vừa mới chuốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!