"Sao cậu chưa tắt máy?" Tôi vừa mở miệng, giọng đã khàn đặc.
"Cậu tỉnh rồi?" Giọng Văn Tu nghe không giống người vừa mới ngủ dậy.
"Xin lỗi, tối qua cậu cứ xem như tớ phát đi. ên đi, đừng để ý." Tỉnh táo lại, nhớ lại sự yếu đuối của mình tôi chỉ muốn đào hố chui xuống đất cho xong.
"Cậu muốn đến Tô Châu không?" Văn Tu đột nhiên hỏi.
Tô Châu?
Cậu ấy chưa tỉnh ngủ sao?
"Không đi."
"…" Văn Tu im lặng một lúc, không nói thêm gì.
"Tối qua chỉ vì tớ quá buồn, nói với cậu rất nhiều, không phải là..."
Tôi nghĩ cậu ấy đã hiểu lầm rằng tôi có tình cảm với cậu ấy.
Tôi hơi rối.
"Ừ, không sao, không phải là muốn phản kháng à?" Văn Tu bình tĩnh nói.
"Phản kháng cũng đâu cần bỏ nhà đi? Còn đi xa thế nữa." Tôi cảm thấy vô lý.
Tôi nghĩ cậu ấy phần nào đó hơi đi. ên rồi.
Tôi muốn phản kháng thì đúng, nhưng phản kháng bằng cách đi đến nơi cách cả nghìn cây số?
Tôi, một người còn chưa từng ra khỏi thành phố Thành Đô?
"..." Văn Tu phì cười, "Chẳng lẽ cậu sợ tớ bắt cóc cậu sao?"
"Không được."
"Ừ."
Văn Tu cũng không giữ tôi lại nữa.
Cúp máy xong, tôi vẫn thấy đề nghị của cậu ấy quá đi. ên rồ.
Rửa mặt xong, tôi bước ra ngoài, bố mẹ tôi đã ngồi trong phòng ăn chờ tôi.
Tôi hơi không muốn lại gần.
Quay người trở về phòng.
"Viên Viên, con qua đây." Bố tôi gọi.
Tôi không nghe, quay lại phòng.
Cánh cửa bị bố tôi đẩy vào.
"Viên Viên, con đang giận mẹ chuyện gì vậy?" Bố tôi đặt bữa sáng lên bàn học của tôi.
"Con không giận." Tôi bực bội, không muốn nói chuyện.
"Thế mẹ con nói con không muốn thi cao học nữa là thật sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!