Tôi???
Cứu tôi với, ai đó làm ơn nói cho tôi biết, Cố Tri Hành đã nói gì mà khiến mẹ tôi bị cậu ấy thuyết phục vậy?
Không đúng, trọng điểm là kế hoạch cải tạo gì chứ?
Tôi là vật thí nghiệm của hai người họ à?
"Con với cậu ấy chia tay rồi." Tôi đau đầu nói.
"Chia cái gì mà chia? Mẹ thấy thằng bé rất tốt, còn hơn sau này con đi tìm mấy đứa không ra gì."
"Mẹ không hiểu đâu..." Tôi thật sự không biết phải phản bác mẹ thế nào.
"Mẹ không hiểu cái gì? Mẹ nói cho con nghe, bây giờ trọng tâm của con là thi nghiên cứu sinh. Mẹ thấy Cố Tri Hành đáng tin, mẹ bảo cậu ấy ép con thi vào Bắc Đại, nó nói nhất định sẽ đốc thúc con hoàn thành nhiệm vụ."
"..."
Tôi hoàn toàn đứng hình.
Tôi đi. ên rồi.
Sau đó, tôi thấy Cố Tri Hành và mẹ tôi trao đổi.
Tôi tức giận bỏ đi, để lại hai người họ.
Mẹ tôi lại chạy lên gọi tôi.
"Con bất mãn gì?"
"Con không bất mãn." Tôi yếu ớt trả lời.
"Không bất mãn mà con tỏ vẻ như vậy cho ai xem?" Mẹ tôi cũng tức giận.
"Con không có quyền được có cảm xúc sao?" Tôi hỏi lại bà.
"..." Mẹ tôi sững người.
"Viên Viên, cậu bớt nói lại đi." Cố Tri Hành thấy không khí căng thẳng quá, chạy tới kéo tôi ra khuyên nhủ.
Nhưng tôi liền hất tay anh ấy ra, hét lên:
"Liên quan gì tới cậu?"
Rõ ràng tôi đã nói chia tay, vậy mà cậu ta cứ bám lấy tôi, còn lợi dụng mẹ tôi để áp chế tôi, thế mà là đàn ông sao?
"Viên Viên..." Cố Tri Hành ấm ức nhìn tôi.
"Con cứng cánh rồi, không phân biệt tốt xấu phải không?" Mẹ tôi thấy tôi đối xử với Cố Tri Hành như vậy liền nổi giận. "Người ta giúp con ôn thi nghiên cứu sinh, có gì sai?"
"..." Trong lòng tôi có chút sụp đổ.
Lại là chuyện thi nghiên cứu sinh!
"Con không thi nữa!" Nói xong tôi quay người bỏ đi.
Mẹ tôi nóng ruột, "bốp", một cái tát giáng vào mặt tôi.
Trong khoảnh khắc, đầu óc tôi trống rỗng, mặt bỏng rát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!