Lớp trưởng thi đỗ Thanh Hoa bỗng nhiên gửi lời mời kết bạn với tôi.
Tôi suy nghĩ nửa ngày, đáp lại một câu:
[ Cậu có thể chuyển cho tôi 5000 tệ không? ]
Một giây sau, anh ta xoá kết bạn với tôi.
Chậc...
Tôi biết ngay đó là lừa đảo.
Lớp trưởng vốn là người lạnh lùng, cao cao tại thượng, chưa từng nói với tôi một câu, sao có thể thêm tôi làm bạn?
Sau này trong buổi họp lớp, anh ấy khoác tay một cô gái, mỉm cười giới thiệu với chúng tôi rằng cuối năm nay sẽ đính hôn.
Trời ơi...
Lần này, tôi lại phải tặng phong bì cưới 5000 tệ?
Nghe nói tôi đã trốn giữa chừng, anh ấy lại chặn tôi dưới nhà:
[ Trần Viên Viên, em định trốn anh đến bao giờ? ]
1.
Chỉ vì tôi đi vệ sinh mà bị bạn trai chia tay.
"Cậu có sửa được cái tính trì hoãn không, người ta đi vệ sinh 5 phút, cậu kéo dài đến 10 phút là sao."
Cố Tri Hành cau mày, nói lời chia tay.
Tôi khóc lóc cầu xin cậu ấy suốt một ngày một đêm:
"Tri Tri à, cậu nhẫn tâm vậy sao, cậu chắc chứ?"
Cố Tri Hành đối diện với lời van nài của tôi, không chút mảy may động lòng.
"Vậy được, tớ nhất định sẽ trở nên xuất sắc hơn rồi quay lại tìm cậu."
"Ừ." Cậu ấy chỉ vẻn vẹn trả lời một chữ.
Tôi xách hành lý ngồi ngoài hành lang chờ nửa tiếng, cậu ấy cũng không đến tìm tôi.
Tôi bật khóc, nhưng giây tiếp theo, tôi diễn đấy.
Tôi xóa tất cả cách liên lạc với cậu ấy.
Tốt quá, cuối cùng tôi cũng chia tay được tên ác ma đó rồi.
Thật lòng mà nói, tôi đã chịu đủ rồi. HÁ HÁ HÁ bà đây cuối cùng cũng thoát được rồi.
Ăn cơm, chơi game, đi dạo phố, hôn, nắm tay, ôm… việc gì cậu ấy cũng đặt thời gian quy định. Một khi tôi làm chậm hoặc vượt quá, cậu ấy liền nổi giận.
Những việc khác tôi còn nhịn được, dù sao tôi cũng biết mình bị cái tính lề mề này.
Nhưng mà hôn nhau, quá 5 phút cậu ấy đã bảo dừng, tôi thực sự chịu không nổi.
Cảm giác hưng phấn như núi lửa vừa phun trào ngay lập tức đã bị băng sơn đè nát làm tôi khó chịu vô cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!