Chương 46: (Vô Đề)

Ban đêm, dạ hắc phong cao, một đạo bóng đen rất nhanh xuyên qua đại viện hoàng cung, tựa như một cơn gió, đã vậy tốc độ còn cực nhanh, chớp mắt đã xẹt qua vài toà cung điện, hướng về nơi trung tâm.

Mục tiêu đầu tiên của Phó Diệc Sâm là tẩm cung Hoàng hậu. Hắn không biết chính mình lấy tâm tình thế nào khi đến đây, vốn đã quyết định trợ giúp Lãnh Thiên Thương lên ngôi hoàng đế sau đó sẽ yên lặng rời đi, nhưng Phó Diệc Sâm hoàn toàn không nghĩ tới, cốt truyện vốn đã bị hắn xoay chuyển 180 độ, cư nhiên kỳ diệu lại quay về con đường cũ.

Quả thật đáng xấu hổ, hắn làm nhiều điều như vậy lại trở thành trò khôi hài sao? Phó Diệc Sâm xác thực buồn bực vô cùng. Đương nhiên, không thể không thừa nhận câu kia của Lãnh Thiên Thương – "đời này chỉ yêu duy nhất một mình Hoàng hậu" – cũng làm hắn nhịn không nổi, làm việc dứt khoát là một chuyện, không để ý lại là một chuyện khác.

Vì thế giờ phút này, đang từng chút tiếp cận tẩm cung Hoàng hậu, nếu thật phát hiện Lãnh Thiên Thương đang ở cùng Hoàng hậu, cái kia tư vị… Phó Diệc Sâm chỉ cảm thấy nơi ngực tràn lên một cỗ lửa giận không thể áp xuống. Tuy rằng không ngừng khuyên bảo chính mình phải giữ lý trí, một người ngoài như mình căn bản không nên xen vào quá nhiều, huống chi một người muốn rời đi như mình càng thêm không có tư cách, nhưng mà loại xúc động này, vốn không phải thứ có thể dễ dàng kiềm chế.

Bất quá, khiến Phó Diệc Sâm không ngờ tới là, Lãnh Thiên Thương không ở cung Hoàng hậu, điều này làm cho Phó Diệc Sâm thoáng kinh ngạc, dù sao hôm nay cũng là đại điển sắc phong Hoàng hậu. Thế nhưng Phó Diệc Sâm cũng không hề cảm thấy nhẹ nhõm, ngược lại càng thêm bốc hỏa, nguyên nhân rất rõ ràng, cho dù Lãnh Thiên Thương không ở, nhưng đến cả nữ chính cũng không ở, thuyết minh điều gì?

Phó Diệc Sâm chỉ cảm thấy, trong chớp mắt một cỗ buồn bực đánh thẳng vào tâm trí, lửa này tới rất hung mãnh, cho dù hắn là người lý trí, lúc này cũng có chút không kiểm soát được. Hít sâu một hơi, giây tiếp theo Phó Diệc Sâm xoay người nhảy vọt, lần nữa tan vào bóng tối, mục tiêu chỉ có một —— tẩm cung Hoàng đế.

Không thể phủ nhận, cái suy đoán "nữ chính ở tẩm cung Hoàng đế" khiến Phó Diệc Sâm không thể chịu đựng nổi, đừng quên một tháng trước, người nằm trên long sàng kia chính là hắn!

Quả nhiên, xa xa nhìn thấy tẩm cung sáng đèn, trong nháy mắt, trái tim Phó Diệc Sâm treo ngược lên, vừa đúng lúc này, có hai tiểu thái giám đang ở chỗ tối nơi góc tường tám nhảm.

"Nghe gì chưa, Hoàng hậu nương nương thế nhưng rất lớn mật, ngay cả Hoàng Thượng cũng dám mắng." Một thái giám nhỏ giọng nói.

"Đúng vậy, nghe nói hai ngày nay nháo đến lợi hại." Tiểu thái giám còn lại cũng chậc chậc đáp.

"Hoàng Thượng thật đúng là sủng Hoàng hậu nương nương tận trời, náo đến vậy mà vẫn nhân nhượng."

"Còn không phải vậy sao…"

Thanh âm xa dần, Phó Diệc Sâm bên này có thể nói là hoàn toàn bùng nổ. May mà dù trời có sập hắn vẫn trầm ổn, bình tĩnh, lúc này vẫn chưa đến nỗi mất lý trí, một suy nghĩ đáng sợ lần nữa toát ra trong đầu hắn.

Có thể xem như kinh người. Trong nguyên tác, Lãnh Thiên Thương trèo được lên ngôi vị hoàng đế bằng cách nào, không phải nhờ lợi dụng nữ chính kéo dài Hiên Viên Tàn Dạ sao? Cho nên khi cốt truyện bị Phó Diệc Sâm thay đổi, Lãnh Thiên Thương đây là dùng chính bản thân y làm mồi, mỹ nam kế?

Sao mình có thể quên mất thiết lập phúc hắc của Lãnh Thiên Thương, trong đầu Phó Diệc Sâm có thể nói là vừa loạn vừa tê dại. Nếu thật là như vậy, lần này hắn đã bị tát một cú thật vang rồi, vẫn luôn cho rằng mình biết trước cốt truyện nên luôn lấy thân phận một người qua đường nhìn xuống, mặc dù hắn không thể khống chế thế giới này, nhưng ít ra hắn biết toàn bộ hướng đi, hiện tại hay rồi, kết quả thì ra là hắn bị nam chính tính kế?

Suy đoán này nháy mắt khiến Phó Diệc Sâm đau trứng cực điểm, xem như hắn không tính toán với cái tát kia, nhưng hắn đây là… bị người đùa bỡn tình cảm ư?

"Đệt!" Trong nháy mắt đó, Phó Diệc Sâm hận không thể tặng thêm cho mình một cái tát, nhiệm vụ thất bại còn chưa tính, bị một tên NPC đùa bỡn tình cảm là chuyện gì? Đã thế còn là động vật giống đực!

Vì thế Phó Diệc Sâm vốn còn đang do dự không quyết, xúc động một cái liền xông vào. Cho nên nói, cái gì mà đàn ông lý trí trầm ổn, cũng có lúc phải xúc động, mấu chốt ở chỗ việc kia hoặc là người kia có đủ quan trọng để khiến hắn trả giá hay không mà thôi.

Cung điện này Phó Diệc Sâm đã quá quen thuộc, thoải mái tránh thoát ám vệ sau đó đi thẳng đến phòng ngủ, nhưng khiến Phó Diệc Sâm nghi hoặc chính là, phụ cận phòng ngủ của Hoàng đế, ám vệ giống như bị dọa chạy hết, nhưng ngay khi hắn còn đang nghi hoặc, thanh âm đến từ nữ chính Tử Mộng Dao đột nhiên truyền đến tai hắn, Phó Diệc Sâm dừng lại, hai tay vô thức nắm thành quyền.

"Lãnh Thiên Thương, anh rốt cuộc vì sao nhất định phải đem tôi nhốt trong cung, tôi không thích anh, một chút cũng không thích, cái chức vị Hoàng hậu này tôi cũng không cần, anh hiểu hay không?" Tử Mộng Dao tựa hồ bị kích động, điều này thuyết minh độ hảo cảm đối với nam phụ số ba không phải giả.

"Trẫm không quan tâm ngươi thích hay không, ngôi vị Hoàng hậu nhất định phải là ngươi." Đây là thanh âm lạnh như băng của Lãnh Thiên Thương, lộ ra thản nhiên cùng uy nghiêm.

Tử Mộng Dao nghe xong càng thêm phẫn nộ, "Tôi đã nói rồi, tôi không phải là Tử Mộng Dao thật sự, tôi đến từ hiện đại, tôi là người xuyên không đến đây, anh thích Tam công chúa cũng được, Vương phi Tử Mộng Dao cũng được, đó cũng không phải là tôi, cho dù anh có thích tôi nhưng tôi cũng không có một chút cảm giác nào với anh, như vậy sẽ không hạnh phúc, anh rốt cuộc có hiểu không?"

Phó Diệc Sâm sắc mặt âm trầm, khóe miệng co rút, hiển nhiên đã lười phun tào, nhưng lúc này, chỉ nghe thấy Lãnh Thiên Thương chắc như đinh đóng cột nói.

"Không hề gì, ta không quan tâm ngươi là người thế nào, cũng không quản ngươi thích ai, Hoàng hậu của trẫm không phải ngươi thì chẳng còn ai khác."

Oanh một tiếng, trong đầu Phó Diệc Sâm dường như nổ tung, tình cảnh trước mặt gọi là gì? Si tình trong truyền thuyết ư? Hay trung khuyển? Đây không phải là nam chính dưới ngòi bút tác giả sao, hoặc nên nói là tố chất cơ bản nhất trong văn Mary Sue, bất luận từ nam chính nam phụ nam ba đều có, vì nữ chính mọi thứ đều có thể nhẫn nhịn, hết thảy đều có thể tiếp thu.

Vì thế hơn mười giây trôi qua, lý trí của Phó Diệc Sâm hoàn toàn bị phẫn nộ cắn nuốt không còn một mảnh, chờ hắn hơi chút bình tĩnh trở lại, thì hắn đã đứng trước mặt Lãnh Thiên Thương, một nhát đánh ngất nữ chính, ngưng mắt u ám nhìn Lãnh Thiên Thương.

"Ngươi…" Tô Trạm trong nháy mắt đó có thể xem là khiếp sợ tới cực điểm, bởi vì liên quan đến cốt truyện, y cơ hồ không cần kiểm chứng đã chắc chắn người này chết rồi, ý thức được điều này mang đến cho y thống khổ không nói hết, tra tấn y suốt mấy ngày đêm, đầu óc đều là hình bóng người nọ, y thậm chí cho rằng, nếu y thuận lợi hoàn thành kịch bản trở lại hiện đại, y cả đời cũng không thể quên được hắn, thậm chí trái tim sẽ không thể dung chứa thêm bất kỳ ai.

Áy náy, thống khổ, cảm xúc mọi mặt đem y ép tới không thở nổi, thứ duy nhất có thể làm y thẳng lưng bước tiếp, chính là người thân đang chờ y ở hiện thực, có thể nói, y gần như đã tuyệt vọng.

Nhưng vào lúc này, Hiên Viên Tàn Dạ liền không dấu vết xuất hiện ở trước mặt y, trong nháy mắt, hạnh phúc làn tràn mỗi tế bào trên người y, thậm chí y còn quên sạch hết thảy phiền não, cũng xem nhẹ phẫn nộ trên mặt đối phương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!